Ngày 1 tháng chín 1941
Ở đây báo động liên tiếp - mười, mười lăm lần cũng có. Đúng hơn thì đó là một cuộc báo động dài chen vào những đợt nghỉ ngắn. Nhưng vẫn yên tĩnh, đến cả tiếng pháo cao xạ cũng nghe không thấy. tất cả đều xảy ra ở đâu đến đấy bên kia chân trời. Hình như máy bay gioong-ke của Đức lởn vởn chung quanh thành phố không thể lọt vào. Rồi đến một ngày nào đó chúng sẽ bay vào như ở Mát-xcơ-va.
Và như để trên người những buổi chiều Mát-xcơ-va lúc bấy giờ thật là tuyệt đẹp. Mặt trời giống một quả cầu đỏ thắm từ từ hạ xuống chân trời. Khi mặt trời lặ xuống thì những quả bóng phòng không được thả lên giống hệt như có một cái máy điều khiển sự lên và xuống đó.
Tôi nhớ có một lần mặt trăng lên to quá, một màu hồng không tự nhiên bao trùm một cửa sổ như xoa một lớp sáp ong. Còn những vệt lõm trên mặt trăng thì như vết ngón tay in, giống như người ta nâng nó trong những bàn tay nóng bỏng. Và khi dưới ánh trăng đó mà còi báo động rú lên tôi cảm thấy trần gian như đã tàn lụi rồi.
Tôi xách máy chữ đi xuống hầm trú ẩn. tôi đang đi ở bậc thang thì trước mặt có một bà già điên. Chồng bà đã chết bà cứ tưởng rằng ông ta còn ở lại trong buồng bà vừa đi vừa khóc: " ông ấy bao giờ cũng đi với tôi thế mà bỗng nhiên ông ấy ở lại một mình. Tôi lại khoác áo bành tô của ông ấy. Bây giờ ông ấy không có áo thì làm thế nào?"
Tôi lần xuống hầm . Ở dưới có một người đàn bà lạ không phải ở ngôi nhà của chúng tôi. Chị ta hoảng hốt tìm đứa con còn đang bú của mình, chị hỏi, mọi người xem có ai nhìn thấy nó không? mà đứa bé quấn trong cái tã thì đang nằm trên tay chị.
Vào những giờ bị oanh tạc, nhà tôi ở Mát-xơ-va không bao giờ khóa cửa buồng, đề phòng khi bị bắn cháy. tầng của tôi là tầng cao nhất. Ngoài ra người trực nhật trên mái thỉnh thoảng lại vào chỗ tôi uống nước.
Có một lần tôi về nhà lúc chưa tan báo động. Có hai người ở cùng ngôi nhà chúng tôi đứng ở chỗ cửa sổ mở đang thầm thì nói chuyện với nhau. Thường trước khi trời hửng những vì sao ngời lên như bị nhòe đi vì sương. Sương ướt át lấp lánh trên những bức tường điện Cơ-rem-lanh. Xa xa bầu trời đỏ tím những đám cháy.
Tôi đến gần và ba chúng tôi đứng bên cửa sổ, nhìn mãi về đám lửa xa xăm ấy.
|