Ngày 26 tháng tám 1941
Căn buồng của chúng tôi ở phố pê- xôt - xanai -a, tầng 5. một căn buồng cao ráo, sáng sủa và hơi trống trải. nhưng giá sách và đĩa treo trên tường thì nhiều. những bông hồng bất diệt của thời ê- li - da - vét và ê- ca - tê- ri - na, những đồ trang trí xanh vàng kiểu ni - cô- la- ep. những đồ sứ trắng xám. thứ của rất dễ vỡ. giờ cất chúng đi đâu? !
Cửa sổ buồng ngủ và ban công trông ra vườn bách thảo. dù tời còn nóng, nhưng cây cối đã sắp sang thu. Chúng hiện ra trong mù vàng và đỏ thắm. đến tháng chín rồi sẽ ra sai!
Từ ban - công nhìn xuống có một khu nhà kính để trồng hoa rất lớn. Những đám cỏ, những con đường xanh. trong vườn rất ít nhười. Tôi chưa hề đến đó. Chúng tôi sẽ đi vào ngày chủ nhật tới.
Nơi chúng tôi ở ở còn có trường đại học dược khoa. Cạnh đó là khu nhà ở của nữ sinh viên. cũng ở gần ngay đấy chỉ đi qua con sông nhỏ Ca-rơ-pô-vca là trường đại học y khoa thứ nhất và phòng khám bệnh của trường. Phòng khám này nguyên là bệnh viện Pê-tơ-rô-pa-vlốp-xki và bây giờ gọi bệnh viện Ê- ri-xman.
Ê- ri-xman là một con người có tâm hồn lớn và trí tuệ minh mẫn - một nhà bác học y khoa đã cống hiến nhiều cho nước nga.
Bệnh viện mang tên Ê-ri-xman và trường đại học y khoa thứ nhất là cả một thành phố nhỏ: rất nhiều tào nhà to, nhỏ giữa những hàng cây cổ thụ tuyệt đẹp từ thời còn là khu rừng của các giáo chủ. Ngày xưa đây là các lâu đài và từ cái đẹp đầu lập nên thành phố Pê-tec-bua là trại ấp của Phê-ô- phan Prô-côp-pô-vit.
Trước chiến tranh chồng tôi đi phụ trách một khoa ở trường đại học, còn bây giờ thì anh được bổ nhiệm làm hiệu trưởng trường này.
|