Tại một ga không biết tên
Tàu dừng lại lúc rạng đông. và chúng tôi đứng đấy. Đây là một ga nhỏ không biết tên. còn xa mới đến ga chính. Trên trời không có máy bay, dưới đất cũng không có tiếng súng. thà cứ vậy còn dễ chịu hơn.
Toa chúng tôi không bắt chuyện nhau, mà nó cũng vắng hơn. Nó có một buồng đang đánh bài không nghỉ, nhưng lặng lẽ như một cái máy giảm âm nén chặt tiếng lại. một vị tướng trầm ngân huýt sáo và xướng tên con bài. viên kỹ sư quân đội thì luôn tay gõ tẩu thuốc bên cạnh bàn: tiếng động nhỏ to giống như tiếng mổ của chim gõ kiến. Làn khói trên tẩu thuốc bay ra hành lang tỏa ra từng lớp mỏng dần treo lên trong ảnh nắng sớm. Có lúc trở lên rất im ắng, tựa hồ như đoàn xe đang chạy trên rêu.
Trong suốt thời gian đó chỉ lúc ở Vôn-khốp có hai con quạ sắt bay qua và một toán lính thủy đám bộ đi ngang - những cái mỏ neo màu vàng lấp lánh dưới ánh sáng mặt trời… tất cả chỉ có thế.
Những hố bom chi chít hai bên đường sắt đã đầy nước. Nước tràn lên rất nhanh. Cạnh cột dây điện thoại cũng có hố bom nhưng rất nhỏ. Bọn đức thả bom rất tiết kiệm theo kiểu đức: Bom lớn dành thả trên mặt đường, còn cạnh cột dây điện thì chỉ ném bom con.
Một khu rừng bị bom đốt cháy trụi có một quãng đến rễ cây cũng bật tung lên hết. Cạnh rừng là một cây bạch dương. trên thân cây chi chít những vệt, những chấm làm cho ta có cảm tưởng đó là một bản thỏa tốc ký. Đây là cả lịch sử cuộc sống của cây này. Giờ đây đoạn ghi ấy tờ thì bị cháy ra tro, tờ thì rách mượp, có tờ chả còn thấy chữ giò nữa.
Tôi vừa được biết tên cái ga ngày là Mơ-ga. nói chung trước chiến tranh chúng tôi không biết đến con đường này. chúng tôi thường đi theo con đường " Tháng Mười" ( tức là đường xe lứa của Lê-nin-grát - Mát-xcơ-va - n.d). giờ đây bọn đức đã chiếm đóng vùng Bô-lô-gôi và Tô -xnô rồi. còn lại những cái tên cũ kỹ Mơ-ga, Bu-đa-gốt, Khơ-vôi-nai-a…
|