BẦU TRỜI NỨC NỞ
- Cái gì ngoài đường thế kia ? - Chị vợ Ma-nhi-a hỏi chồng
Nhà văn Ac-khi-đây Mô-tư-ga nhìn ra cửa sổ suy nghĩ một lúc rồi nói với vợ :
- Bầu trời đang nức nở khóc than. Qua một màn lệ trong suốt như làn khói nhẹ, tôi trông thấy toàn cảnh thành phố chúng ta đang đắm chìm trong mưa.
- Anh lẩm bẩm cái gì mà dài dòng vậy ! Chị Ma-nhi-a sốt ruột ngắt lời chồng – Thà rằng anh cứ nói đơn giản là trời đang mưa có hơn không.
- Em chẳng hiểu gì cả. Mô-tư-ga phản đối - Anh là nhà văn, anh phải suy nghĩ bằng hình ảnh, và anh không thể nói khác được.
- Còn em thì yêu cầu anh hãy nói như một con người. Anh hãy ra ngoài bao lơn và gọi thằng A-li-ô-sa vào nhà đi.
Mô-tư-ga lặng bước ra ngoài bao lơn và kêu to với một vẻ thống thiết :
- Hỡi tuổi thơ yêu dấu của ta ! A-li-ô-sa của ta. Ta yêu cầu con hãy làm trọn nghĩa vụ của mình. Con yêu quí, hưởng ứng lời kêu gọi, hãy tạm từ bỏ những thú vui với bạn bè của mình.
Tối hôm đó, chị Ma-nhi-a bắt chồng ngồi vào bàn và đọc cho anh những gì cần phải làm ở nhà trong ngày mai. Bản kê công việc khá dài và không có gì là hứng thú cho nên Mô-tư-ga có vẻ khá buồn rầu.
Nhưng buổi sáng hôm sau, số phận cứu anh: Anh được mời đi họp gấp ở ban biên tập tạp chí Bơ-rưs, cơ quan ngôn luận của những người chơi mèo Xiêm.
Mô-tư-ga thuyết phục vợ một cách hùng hồn và tha thiết:
- Ma-nhi-a, em yêu quí ! Anh là uỷ viên ban biên tập, anh không có quền rời bỏ tay lái để mặc cho con thuyền “Bơ-rưs” bị đe doạ không ra khơi vào lúc này, lúc mà 67 người đặt mua dài hạn đang đỏ mắt chờ báo ra, đó là chưa kể hợp đồng hơn 40 số sẽ đưa bán lẻ...
Nói thêm ít lời nữa về trách nhiệm của người sống đối với sinh vật sống, Mô-tư-ga vội vã ra đi. Còn vợ và mẹ anh bắt đầu nghiên cứu xem những việc nội trợ cần làm đã được ghi trong bản kê của anh.
Thế này nhé, - mẹ anh đọc - điểm thứ nhất : “ Hãy dùng hành động nhẹ nhàng để xua tan bóng tối, xua tan màn đêm bằng ánh sáng chói chang...” Cái gì thế này ? Xua tan bóng tối ? Có thể là con nhờ nó lau cửa sổ à ?
Đừng hòng mà nhờ nhà con việc đấy. Không mẹ ạ, chuyện này đơn giản hơn nhiều, có nghĩa là anh ấy phải thay hộ con cái bóng đèn bị cháy ở dưới bếp.
- Tinh thật ! Bây giừ là điểm thứ hai : “Ôi những âm thanh chán chường đã phá tan điệu nhạc tuyệt vời của những giấc mơ kì diệu. Ta phải bay lên mà chấm dứt cung đàn ngang trái!”
Chị Ma-nhi-a khoát tay giải thích :
- Trời đất ! Viết với lách cái gì đến kỳ! Đã mấy lần con nhờ anh ấy lên tầng đề nghị ông láng giềng đừng phập phình cái đàn Ba-la-lai-ca sau mười một giờ đêm để cho hàng xóm ngủ chứ. Thôi để lát nữa con phải lên gặp ông “Mô-da” ấy mới được. Thế còn việc gì nữa ?
- Càng nghĩ càng khó hiểu...- bà mẹ nhăn nhó bóp trán suy nghĩ “...Ta phải đem về nhà màu trắng tinh bạch của tuyết, vị thơm trong sạch của bông và mẩu thiên thanh của trời hè !” Nghe đây, Ma-nhi-a ! Mẹ lo cho sức khoẻ của chồng con đáy. Sao nó lại lẩn thẩn giữa tháng 6 đòi mang tuyết về nhà là thế nào ?
- Ôi mẹ ơi, điều này rõ rồi. - Ma-nhi-a mỉm cười vẻ tự hào vì đã có kinh nghiệm. - Tức là anh ấy muốn nói đến quần áo và đệm trắng con nhờ anh ấy lấy ở xưởng giặt về. Thật ra con tỏ ý lo ngại họ đã quá tay hồ lơ, lại thành màu thanh thiên thì khổ.
Hai ngày sau, khi đang lúi húi trong bếp, tình cờ chị Ma-nhi-a nghe lỏm được câu chuyện điện thoại sau đây của chồng mình với nhà xuất bản :
“-Quỷ tha ma bắt các anh ! - Mô-tư-ga nói to tiếng - Các anh định trả cho tôi có 100 rúp cho một trang tác giả, trong khi nhà xuất bản keo kiệt nhất cũng đã trả cho tôi nhiều hơn một trăm rúp rồi. Nếu thế thì xin đủ, tôi không bằng lòng đâu. Các anh hãy đi tìm những thằng ngốc khác trên cánh đồng kì diệu !”
Ma-nhi-a lấy khăn mặt che mồm, và những giọt nước mắt sung sướng lăn trên gò má ửng hồng của chị. Chị sung sướng nghĩ : “ anh Mô-tư-giơ-ca yêu quí, thế là anh cũng biết nói như người bình thường chứ không phải chỉ bằng hình ảnh”.
Và lần đầu tiên từ nửa năm nay, chị đã cho mặn muối hỏng mất soong súp bắp cải.
Vi-ta-li A-lê-nhin
__________________
Ласковый Май
Thay đổi nội dung bởi: Siren, 15-09-2010 thời gian gửi bài 21:14
|