View Single Post
  #40  
Cũ 26-08-2010, 09:09
sad angel's Avatar
sad angel sad angel is offline
Sủi cảo Nga - Пельмени
 
Tham gia: Aug 2010
Đến từ: Ростов-на-Дону
Bài viết: 108
Cảm ơn: 9,640
Được cảm ơn 326 lần trong 85 bài đăng
Default

Trích:
Duc viết Xem bài viết
Không hiểu các nước phương tây có quy định đồng phụ cho học sinh PT không, bác nào hay cho biết với. Nhưng XHCN trước đây và ngày nay thì có rồi. Điều này hay hay dở, có lẽ cúng tuy cách nghĩ.
Duc thì không thích, vì thấy nó làm cho con người trở thành giống nhau, ít ra là hình thức bên ngoài. Trong khi, phát triển cá tính là điều mà XH cần đến. Ngay từ trẻ, HS cũng cần được phát triển cá tính đầy đủ, bên cạnh những kiên thức cần trau dồi. Có thế mới phát huy tính sáng tạo, đa dạng của các em. Mỗi người một tầm vóc, một sở thích, mặc đồng loạt như nhau trông cứ làm sao ấy... Đấy là chưa kể có những bộ đồng phục trông rất phản cảm...
Hồi cấp 1, em có học một bài Đạo Đức (lên cấp 2, 3 thì gọi là Giáo dục công dân ý ạ) cũng nói về bộ đồng phục.
Một cô bé tiểu thư, ngay buổi tập trung đầu tiên, khi về nhà đã phụng phịu bảo bố về bộ đồng phục màu xanh rêu: "Tại sao con phải mặc thứ giẻ rách này, nó sẽ làm con xấu đi, và con thấy mình giống với những đứa quê mùa cùng lớp". Bố cô bé mỉm cười: "Con luôn phải thật nổi bật mới hài lòng sao?" Cô bé kiêu hãnh gật đầu: "Con nhất quyết không mặc thứ đồng phục này. Con phải là nàng công chúa cơ." Hôm sau, cô bé bướng bỉnh mặc chiếc đầm thắt nơ xinh xắn, khi bước từ trong ô tô ra, cô như một con búp bê lộng lẫy, xung quanh là tiếng trầm trồ và ánh mắt đầy ngưỡng mộ. Nhưng ... có chắc đó là điều hạnh phúc?
Cô bé quá nổi bật, và vì thế trở nên lạc lõng. Chính trang phục của cô tạo nên đẳng cấp khác biệt, tạo nên hàng rào vô hình ngăn cách cô bé với những người bạn thua kém cô về điều kiện vật chất, khiến những người bạn nhỏ ấy tủi thân.

Em nghĩ rằng nếu cô bé sợ mình giống với mọi người, thì có lẽ không nên đến trường nữa. Có nhiều cách học, có thể mời gia sư về dạy tại nhà, và cô bé tha hồ thể hiện "cái tôi" của mình.

Chỉ có điều, con người sống cần tập thể , và phải học cách hòa mình vào tập thể đó. Đúng là không nên "hòa tan", không thể đánh mất cá tính của mình, nhưng bác hơi lo xa quá, vì chưa có cả cái "hòa nhập" nữa cơ. Bộ đồng phục không quan trọng là xấu hay đẹp, điều quan trọng là mỗi cá nhân trong tập thể đó cảm thấy mình được đối xử bình đẳng như tất cả, điều tất cả chúng ta mong muốn chính là sự công bằng, bình đẳng. Còn "cái tôi" có lẽ nên đến từ nhân tố bên trong, là trí tuệ, là nhân cách mỗi người (điều này chẳng ai giống ai được, nếu ta không cố tình "bắt chước")
Mỗi người chúng ta đều cần tập thể, không thể cứ mãi là "ốc đảo cô đơn" được. Muốn có sức mạnh của tập thể, phải có đoàn kết, và sự đoàn kết cần có cả những biểu hiện nho nhỏ như bộ đồng phục.
Thêm một điều nữa, bộ đồng phục học sinh còn trở thành một nét văn hóa trong đời sống cộng đồng bác à. Thế nên khi xa rồi, ta mới nhớ về "một thời áo trắng hồn nhiên", ...

"Áo trắng tan trường đẹp biết bao
Chiều nghiêng vạt nắng bóng xôn xao
Hoàng hôn phủ áng mây theo áo
Phố đứng rùng mình ánh mắt trao…

Tan trường bóng trắng tràn ngập phố
Muôn ngả lao xao tiếng nói chào
Bóng trắng tan dần vào ngõ nhỏ
Sân nhà rộn rã tiếng vui sao…

Sáng đến đường sương ánh nắng hồng
Áo dài nhuộm trắng cả tầng không
Ai đem mây trắng về theo nắng
Tựu cả sân trường tiếng nói vang…"
__________________
А зори здесь тихие

Thay đổi nội dung bởi: sad angel, 26-08-2010 thời gian gửi bài 09:14 Lý do: thêm phần trích dẫn thơ cho sinh động bài viết ^^
Trả lời kèm theo trích dẫn
Có 4 thành viên gửi lời cảm ơn sad angel cho bài viết trên:
Dòng suối xanh (26-08-2010), hungmgmi (26-08-2010), ngocbaoruss (26-08-2010), Ngo_Lam_Vu (01-09-2012)