View Single Post

Thay đổi nội dung bởi: cây sồi, 25-08-2010 thời gian gửi bài 16:03 Lý do: sai chính tả
Trả lời kèm theo trích dẫn
  #105  
Cũ 25-08-2010, 10:06
cây sồi cây sồi is offline
Salat Nga - салат Оливье
 
Tham gia: Mar 2010
Bài viết: 222
Cảm ơn: 103
Được cảm ơn 143 lần trong 92 bài đăng
Default thơ dịch

BÊN KIA TƯỜNG CÓ TIẾNG ĐÙA CƯỜI
Evghênhi Evtu shenkô

Bên kia tường có tiếng đùa cười,
tôi đưa mắt nhìn bức tường đó,
với tâm hồn như con gái nhỏ đang ốm trong tay,
tay tôi thấy mỗi ngày thêm nhẹ bẫng.

Bên kia tường có tiếng đùa cười.
Cứ như đám người đó đùa rỡn.
Họ cợt đùa trên số phận của tôi,
và tiếng cười thật khó coi, cà chớn.

Thực ra họ đang tiếp đón bạn bè,
mệt mỏi nhảy quay cuồng trên sàn gỗ,
thì đùa cười cho vui vẻ, thế thôi –
họ đâu có cười tôi hay người khác.

Bên kia tường có tiếng đùa cười,
họ nốc rượu cho người nóng đấy,
còn tôi ôm con nhỏ đang ốm trong tay,
họ ồn ã, tình cảnh tôi, đâu ngờ tới.

Họ nói cười. Vì đã khối lần
chính tôi cũng đùa làm ồn như vậy,
bên kia tường ai đấy phải tắt đèn,
đành cam phận mà lòng đau nhói.

Họ nghĩ rằng đang nhức nhối trong lòng,
nỗi buồn khiến họ gần đầu hàng, tan nát,
vậy mà tôi nhảy nhót, cười hoài,
và thậm chí có khi còn cười chê họ.

Phải rồi, trái đất này là vậy thôi,
và sẽ muôn đời còn như thế:
Bên kia tường có người nức nở khôn nguôi,
mà ta ở đây vô tư hát cười hí hớn.

Nhưng trái đất này là vậy thôi
và vì thế sẽ muôn đời không tàn héo:
bên kia tường có tiếng đùa cười,
còn ta sắp khóc rơi nước mắt.

Xin bạn đừng thấy thế làm lòng,
khi bạn tả tơi và sầu thảm,
bên kia tường có tiếng đùa cười,
đừng bực bội trong người vì ghen ghét.

Cuộc đời là một thế cân bằng.
Nó vừa tị ghen, vừa luôn tự sỉ.
Vì khi bạn gặp bất hạnh rồi
thì hạnh phúc của người khác là sự cân bằng lại.

Hãy ước sao vào phút chót cuộc đời,
khi đôi mắt bạn khép lại về nơi yên nghỉ,
bên kia tường lại có tiếng đùa cười,
cứ để họ đùa, họ cười mệt nghỉ.
Tùng Cương dịch
CМЕЯЛИСЬ ЛЮДИ ЗА СТЕНОЙ
Евгений Евтушенко

Смеялись люди за стеной,
а я глядел на эту стену
с душой, как с девочкой больной
в руках пустевших постепенно.

Смеялись люди за стеной.
Они как будто измывались.
Они смеялись надо мной
и как беcсовестно смеялись!

На самом деле там, в гостях
устав кружиться по паркету,
они смеялись просто так, -
не надо мной и не над кем-то.


Смеялись люди за стеной,
себя вином подогревали,
и обо мне с моей больной
смеясь, и не подозревали.

Смеялись люди… Сколько раз
я тоже, тоже так смеялся ,
а за стеною кто-то гас
и с этим горестно смирялся!

И думал он, бедой гоним
и ей почти уже сдаваясь,
что это я смеюсь над ним,
и, может, даже издеваюсь

Да так устроен шар земной
и так устроен будет вечно:
рыдает кто-то за стеной,
когда смеемся мы беспечно.

Но так устроен шар земной
и тем вовек неувядаем:
смеется кто-то за стеной,
когда мы чуть ли не рыдаем.

И не прими на душу грех,
когда ты мрачный и разбитый,
там за стеною чей-то смех
cочесть завистливо обидой.

Как равновесье – бытие.
В нём зависть – самооскорбленье.
Ведь за несчастье твоё
чужое счастье – искупленье.

Желай, чтоб в час последний твой,
когда замрут глаза, смыкаясь,
смеялись люди за стеной,
смеялись, всё-таки смеялись!
1963