Trích:
USY viết
Hehe, các bác vẫn chưa giải thích cho em vì sao sông Hương lững lờ "движется и не движется"...  , thậm chí thỉnh thoảng có khi còn chảy ngược - к себе: "Sông chảy vào lòng nên Huế rất sâu..." 
|
Đêm cuối tuần 2 mẹ con thức xem mưa sao băng để ước một điều mong mỏỉ nhất cho quãng đời còn laị. Chợt nhớ ra hình như có lời giải cho câu đố của bac USY.
"...Đầu và cuối ngõ thành phố, những nhánh sông đào mang nước sông Hương tỏa đi khắp phố phường với những cây đa, cây dừa cổ thụ tỏa vầng lá u sầm xuống xóm thuyền xúm xít; từ những nơi ấy, vẫn lập lòe trong đêm sương những ánh lửa thuyền chài của một linh hồn mô tê xưa cũ mà không một thành phố hiện đại nào còn nhìn thấy được. Những chi lưu ấy cùng với hai hòn đảo nhỏ trên sông đã làm giảm hẳn lưu tốc của dòng nước, khiến cho sông Hương khi đi qua thành phố đã trôi đi chậm, thật chậm, cơ hồ chỉ còn là một mặt hồ yên tĩnh.
...Rời khỏi kinh thành, sông Hương chếch về hướng chính bắc, ôm lấy đảo Cồn Hến quanh năm mơ màng trong sương khói, đang xa dần thành phố để lưu luyến ra đi giữa màu xanh biếc của tre trúc và của những vườn cau vùng ngoại ô Vỹ Dạ. Và rồi, như sực nhớ lại một điều gì chưa kịp nói, nó đột ngột đổi dòng, rẽ ngoặt sang hướng đông - tây để gặp lại thành phố lần cuối ở góc thị trấn Bao Vinh xưa cổ. Đối với Huế, nơi đây chính là chỗ chia tay dõi xa ngoài mười dặm trường đình. Riêng với sông Hương, vốn đang xuôi chảy giữa cánh đồng phù sa êm ái của nó, khúc quanh này thực bất ngờ biết bao. Có một cái gì rất lạ với tự nhiên và rất giống con người ở đây; và để nhân cách hóa nó lên, tôi gọi đấy là nỗi vương vấn, cả một chút lẳng lơ kín đáo của tình yêu. Và giống như nàng Kiều trong đêm tình tự, ở ngã rẽ sông này, sông Hương đã chí tình trở lại tìm Kim Trọng của nó, để nói một lời thề trước khi về biển cả: “Còn non - còn nước - còn dài. Còn về - còn nhớ....”. Lời thề ấy vang vọng khắp lưu vực sông Hương thành giọng hò dân gian; ấy là tấm lòng người dân nơi Châu Hóa xưa mãi mãi chung tình với quê hương xứ sở."
Đó là trích đoạn trong bút ký nổi tiếng "Ai đã đặt tên cho dòng sông" của nhà thơ Hoàng Phủ Ngọc Tường. Chắc chắn Hoa May các bác ở Huế biết rõ đó có phải là câu trả lời chính xác không. Nếu đúng thì thưởng cho AT một nam hướng dẫn viên tầm cỡ U60, đủ lãng mạn để dẫn AT đến bên bờ sông cùng "nấu nước trăm loài hoa đổ xuống lòng sông, để làn nước thơm tho mãi mãi" theo huyền thoaị về tên dòng sông Hương yêu kiều nhé.