View Single Post
  #513  
Cũ 07-08-2010, 11:19
lucife lucife is offline
Cá Vobla - Вобла сушеная
 
Tham gia: Nov 2009
Bài viết: 298
Cảm ơn: 17
Được cảm ơn 99 lần trong 58 bài đăng
Default CHIA SẺ

CÁC BÁC THÂN MẾN, THẬT RA LỊCH SỬ LÚC NÀO CŨNG CÓ NHỮNG MẢNG TỐI, NHƯ VẬY MỚI LÀ LỊCH SỬ.
EM THÌ CHẲNG THÍCH CÁI ÔNG STALIN RÂU KẼM CHÚT NÀO BỞI RẤT NHIỀU LÝ DO, NHƯNG MỘT ĐIỀU TRONG NHỮNG ĐIỀU CỦA SỰ THẬT TRẦN TRỤI LÀ NẾU HỒNG QUÂN NÓI CHUNG VÀ STALIN NÓI RIÊNG KHÔNG CÓ NHỮNG QUYẾT ĐỊNH MANG TÍNH TRANH CÃI THÌ CÓ LẼ THẾ GIỚI NÀY VẪN CÒN CHỊU THẢM HỌA PHÁT XÍT. ĐÓ LÀ SỰ THẬT.
MỘT SỰ THẬT MÀ AI CŨNG CÔNG NHẬN LÀ CHỈ CÓ TIẾN HÀNH CHIẾN TRANH MỚI DẬP TẮT ĐƯỢC CHIẾN TRANH!
EM HƠI LUNG TUNG NHỈ, THÔI, EM TẶNG CÁC BÁC BÀI THƠ NÀY ĐỌC CHƠI NHÉ:

Đêm liên hoan
Hoàng Cầm

Anh ơi ! Đêm nay đầu người nhấp nhô như gợn sóng
Đang trào lên sức sống muôn đời
Niềm vui bát ngát trăng soi
Mảnh trăng úa máu chân trời Việt Nam
Đêm Liên Hoan! Trời ơi, đêm Liên Hoan!
Đầu người nhấp nhô như sóng bể ngang tàng
Ta muốn thét như vỡ toang lồng ngực
Vì say sưa tình thân thiết Việt Chính Đoàn
- Anh từ phương nào lại?
- Tôi từ đất dấy lên
Anh có nghe ngọn thủy triều Đông Hải
Đang hờn ghen cùng thúc máu triền miên
Thúc máu không tên dội tràn bốn nẻo
Cỏ không gầy, cây không già, hoa không héo
Ngàn năm đất nước vững bền
- Anh từ phương nào lại?
- Tôi từ đất dấy lên
Chúng ta cùng một mẹ hiền
Lúa thơm bầu sữa bông mềm áo tơ
Chúng ta chung một mối thù
Gươm tung uất hận đạn vù đắng cay
- Anh đi từ đâu đến đó?
- Tôi đi giết giặc đây
Đêm nay gặp bạn cùng nhau chén
Máu giặc đang nồng ta phải say
Đây ruộng đồng Trung Nam
Kia núi rừng Việt Bắc
Cỏ cây đang căm hờn như vùng lên đuổi giặc
Tôi với anh gặp nhau trong ngày hội Liên Hoan
Tay bắt tay, mừng trên giải đất Việt Nam
- Gia đình anh ở đâu?
- Mẹ hiền tôi đã khuất
Nhưng trước khi nhắm mắt
Mẹ mừng cho đàn con
Máu tôi mai sẽ chảy
Trôi phăng hết kiếp ngựa trâu
Xương tôi, tôi bắt nên cầu
Cho đàn con bước lên lầu Tự Do!
- Anh giết bao nhiêu giặc mà mắt anh long lanh?
- Mời anh lên rừng xanh
Hỏi những cành lá biếc
Rừng âm u đang tưng bừng mở tiệc
Bằng thịt, xương và máu của quân thù
- Trong tiểu đội anh, những ai còn ai mất?
- Không, không ai còn ai mất
Ai cũng chết mà thôi!
Kẻ trước người sau lao vào giặc
Giữ vững ngàn thu một giống nòi
Dù cho thịt nát xương phơi
Cái còn vĩnh viễn là người Việt Nam!
Đêm Liên Hoan, trời ôi, đêm Liên Hoan!
Đầu người nhấp nhô như sóng vỗ ngang tàng
Ta muốn thét cho vỡ toang lồng ngực
Vì say sưa tình thắm thiết Việt Chính Đoàn
Người bạn mến thương ơi!
Nắm chặt lấy tay tôi
- Kìa, sao anh lại khóc?
- Tôi quá mừng anh đó thôi!
Lần thứ nhất trên đời
Tôi quay cuồng nhảy múa
Giặc kia ơi! Không bao giờ còn nữa
Ta đếm từng ngày
Ta trông từng phút, ta đợi từng giây
Lửa hờn nghi ngút chờ người đêm nay
Chờ người đến đây
Ta băm, ta giết!
Giặc kia phải chết
Núi đồng phơi thây
Anh đi hỏi núi
Anh về hỏi cây
Anh hỏi biển rộng
Anh hỏi sông dài
Anh hỏi ngô non
Anh hỏi lúa bé
Anh đi hỏi già, về nhà hỏi trẻ
Rằng ta là Việt Chính Đoàn
Đêm nay say tiệc liên hoan
Ngày mai xé xác moi gan quân thù!
Tiệc liên hoan lại tưng bừng hiển hiện
Giữa đoàn quân bách chiến
Đổ về thủ đô như nước vỡ bờ!
Từ mũi Cà Mau cho đến biên giới Lạng
Từ nắng sớm Sơn La cho đến mưa chiều Vạn Tượng!
Muôn đội đội hùng binh phất phới cờ bay
Đoàn quân bách chiến đi suốt đêm ngày
- Mẹ ơi! Con đã về đây!
Chị hiền từ tốn đưa tay đón mừng...
... Anh ơi! Anh tỉnh lại
Nước mắt tôi rưng rưng
Hình như tôi đã mơ màng
Phải rồi, anh Việt Chính Đoàn
Đêm nay say tiệc Liên Hoan
Ngày mai xé xác moi gan quân thù
Bao giờ thu lại tới thu
Liên Hoan bừng nở bốn mùa Non Sông!

Trích:
Vania viết Xem bài viết
Bác tuktuk thân mến, góp ý của bác hoàn toàn đúng, và thực ra việc tôn trọng nguyên bản theo hướng chuẩn hóa cũng khiến em đau đầu từ rất - rất lâu rồi.
Tuy vậy, bác ạ, đối với một cuộc chiến tranh thật hơn cả thật, người lính ra trận chỉ biết có hai việc : Tuân lệnh chỉ huy và xông lên phía trước. Chẳng thế mà một phần thắng lợi của Hồng quân Soviet (dù rất khó chấp nhận) không-thể-không-nhắc đến mệnh lệnh xử tử những người rút lui về tuyến sau bằng bất kể lý do gì của Stalin và những hành động chớp nhoáng đến tàn bạo của lực lượng giải phóng, chúng ta không được phép lãng quên lịch sử đã diễn ra như thế nào, nhưng cũng không có nghĩa tất cả những trang sử đều đẹp và dễ chấp nhận. Đối với một tác phẩm nghệ thuật mang nội dung phản ánh lịch sử, dù là văn học hay điện ảnh, mĩ thuật hay âm nhạc, giá trị và ý nghĩa ẩn sau chúng hoàn toàn không phải là cốt làm sao tái hiện lại lịch sử y như thật, ngay trong sự phát triển của điện ảnh cũng cho thấy rằng, nó đang xa rời thực tế, nhưng cũng không phải là huyễn tưởng mơ hồ, thật ra điện ảnh hay văn học cũng như một bài học để chúng ta hiểu, biết và trân trọng những gì đã diễn ra trong quá khứ mà thôi !
Tựa đề một cuốn phim cũng thế, không hoàn toàn đúng, không hoàn toàn có lý, nhưng chủ yếu làm sao ai cũng hiểu và có một chút gì đó dễ thẩm thấu bằng ngôn ngữ của chính mình. Hôm nay nghe thầy giảng về tác phẩm "Tướng về hưu" của Nguyễn Huy Thiệp và "Dấu chân người lính" của Nguyễn Minh Châu, cũng sáng ra được một chút... Chiến tranh là tàn khốc, là một mất một còn..v.v.., nhưng trong cùng thời điểm đó, những tác phẩm nghệ thuật dẫu viết về nó, sáng tác về nó thì chỉ được phép "tiến lên phía trước", luôn luôn phải là "xông lên, dũng cảm lên, hăng hái lên nào...", nhưng khi đến thời bình thì sao ?
Như thế thì, nghệ thuật là phản ánh sự thật hay ca ngợi sự thật ?
__________________
Trong cuộc chiến đấu này, rồi ai còn, ai mất?
Không! Chẳng ai còn, ai mất! Ai cũng chết mà thôi!
Người sau kẻ trước lao vào giặc, Giữ vững nghìn thu một giống nòi!
Trả lời kèm theo trích dẫn