View Single Post
  #22  
Cũ 28-07-2010, 16:12
Flamingo's Avatar
Flamingo Flamingo is offline
Bánh mì đen - Черный хлеб
 
Tham gia: Oct 2009
Bài viết: 52
Cảm ơn: 286
Được cảm ơn 95 lần trong 44 bài đăng
Default Thất Tình

Thất Tình

Chuyện hoàn toàn hư cấu, mọi sự trùng lặp chỉ là ngẫu nhiên

Được một ngày nghỉ, gã rủ tôi sang nhà nhậu. Gã cũng băm chặt đôi ba nhát, cũng hai cái đít chai tổ bố trên mặt, nhưng cái hợp nhau nhất: gã cũng độc thân như tôi.
Đỡ tiền ăn một bữa chả dại gì từ chối tôi gật dúi dụi hăm hở phóng xe sang nhà gã.
Đúng giờ G tôi đấm chuông. Con bẹc-giê sủa inh ỏi. Rồi thì cái mặt gã cũng thò ra.
- Ối giời, may quá. Tôi đã chuẩn bị sẵn đồ uống, chờ ông sang ra tay giúp món mồi.
Bố sư khỉ. Tưởng chỉ bê mồm sang ăn. Giờ thì lại lăn vào bếp. Biết thế rủ quách hắn đi bar cho xong.
Nhuệ khí tiệc tùng mười phần giảm chín, tôi tụt giầy, xỏ dôi tông từ thời Na-pô-lê-ông còn mặc quần thủng đít loẹt quẹt ra vườn sau nhà. Lò nướng, than...đủ cả. Tôi hỏi gã:
- Thế phụ tùng để lắp mồi đâu.
-Trong tủ lạnh. Gã trả lời xanh rờn.
Thôi thì vào lục tủ lạnh vậy.
Chúa ôi. Tôi thì cũng chẳng gọn gàng gì, nhưng riêng khoản lộn xộn trong tủ lạnh phải tôn thằng cha này làm sư phụ.
Túm được một tảng thịt cừu tổ bố, tôi xắt khúc bằng nắm đấm, rồi hô hắn tìm hành, hạt mùi, tiêu , mắm...Cuối cùng thì một chậu saslức cũng sẵn sàng.
Vớ được một mớ nấm, súp lơ, măng tây...tôi cho tuốt vào chậu trộn nêm nháo nhào.
-Xong, bê ra vườn khẩn trương. Tôi quay ra bảo gã.
( Chú thích là gã có căn nhà single house ba phòng ngủ ở khu khá lịch sự.
Chắc gã chuẩn bị cho cái sự lấy vợ và sinh hai đứa con cho đỡ phí diện tích phòng. Cửa sau ra vườn rộng quãng 500m2. Gã làm một cái sàn gỗ che mái tống ra đấy 1 bộ bàn ghế i-nốc cả ngàn đô.
Mùa hè ngồi mát, chứ mùa đông thì...ê mông. Thêm vào một cái lò nướng cộng bếp ga. Gã bảo để khi thèm giả cầy nấu khỏi hôi rình cả nhà lẫn quần áo cái mùi mắm tôm rất đỗi thân thương)

Tôi và gã hì hục xỏ thịt vào mươi xiên, sau đó là rau củ thập cập vào dăm xiên, nổi lửa cho quạt chạy...
Gã lôi ra hai chai Martell X.O
Miẹ kiếp, thằng cha này chịu chơi.
Hắn nhòm tôi rồi ha há:
- Tôi biết ông ưa cái loại lịch sự này. Nữa ông lúc nào cũng là khách quý của tôi.
- Này, quý quá thế này tôi ngại bỏ miẹ. Hai chai 250$ chứ đùa.
- Ông đừng lăn tăn thế. Làm ra tiền cũng phải tiêu. Mà trông cái mặt ông lịch sự có thừa thế kia chả thằng nào nghĩ ông ăn nói như mấy thằng phu đường thế.
-Sao, ông nghe thấy tởm lắm hả?
Gã cười ngất:
- Tôi mê ông vì ngôn ngữ đường chợ của ông đấy.
-Thịt chín rồi. Dzô thôi.
Chén chú chén anh, chuyện dây cà ra dây muống. Từ chuyện hắn vừa học vừa đi buôn lậu thuốc lá, đến có chân trong đường dây đưa người sang Đức...
Thằng cha này cũng phiêu lưu kinh. Tôi nghĩ.
- Này, mà sao băm chặt mấy nhát vẫn chưa vợ chính thức, chưa vợ chưa cưới? Tôi hỏi gã.
-Thì tôi cũng tính hỏi ông câu này. Hắn nháy mắt.
Mớ đời.
-Này, tôi hỏi ông trước. Cắt nghĩa cho nhau cái. Rồi đến phiên tôi. Khỏi lo. Tôi cười bảo gã.
Mặt gã biến mất vẻ tếu táo. Gã rút kính ra lau rồi thở dài.
- Tôi kể từ từ cho ông nghe. Nếu ông muốn viết tiểu thuyết thì lấy tựa đề : Tôi đi tìm vợ.
-Tít này đăng báo giật gân đấy.
Gã cười buồn:
-Chuyện thất tình đầu của tôi thế này...

Tôi yêu nàng từ thời phổ thông. Hai đứa cùng sang Đức học. Chuyện tình yêu cứ tự đến. Ông còn lạ gì. Rồi sống cùng. Nàng chẳng phải sắc nước hương trời gì nhưng được cái có duyên. Còn tôi thì cũng chẳng hiểu cớ gì mà cứ dính vào nàng như bị nam châm hút.
Mọi chuyện cứ đơn giản thế. Bỗng một hôm nàng bảo tôi:
-Mình phải kiếm tiền về VN mua nhà, chứ không lúc về ở vào đâu.
OK. Tôi chạy buôn hàng VN. Sau đó thì ông biết đấy, đường lối cứ tự mở ra. Tôi buôn thuốc lá vv..và vv...
Tiền kiếm được kha khá, bỗng nàng bảo tôi:
- Anh dạo này sao thế?
-Sao kia? Tôi hỏi.
-Anh ăn nói như dân đầu đường xó chợ. Âm nhạc, nghệ thuật...mù tịt chẳng giống anh tý nào.
Tôi ngẩn người. Ngày chạy 16-18 tiếng ngoài đường, hết hàng lại tiền, hết tiền lại hàng, thời gian đâu cho văn hoá nghệ thuật. Cái Guitar của tôi dây đứt, mốc meo nằm gầm bàn, đến thời sự còn chả kịp ngó.
Rồi cái gì đến phải đến. Con gái VN dễ coi học hành tử tế ở xư' Đức hiếm như lá mùa đông chứ chả phải như lá mùa thu.
Mà nàng thì duyên dáng, giọng nói hờn dỗi nũng nịu, đàn ông đưa nào mà chả muốn che chở
Lại thêm thân hình bốc lửa, mắt có đuôi...
Một đại gia VN văn hoá nghệ thuật đầy mình đem Mẹc-xì-đẹt 600sel đến rước nàng. Khi tôi đánh hàng từ biên giới về thì nàng đã bốc hơi để lại cho tôi mấy dòng:
H thân!
Xin lỗi vì chúng ta không hợp nhau. Chúc H may mắn.

Tôi vẫn may mắn chán vì nàng chỉ cầm tạm số tiền mặt còn hàng hoá, cửa hàng thì nàng không thèm bê đi. Bê đâu nổi.
Tôi đau vì nàng là mối tình đầu của tôi, vì tôi nghĩ chúng tôi hiểu nhau, yêu nhau, chỉ cần một mái nhà tranh, hai trái tim vàng.
Tôi sốc vì tiền tôi làm ra đâu ít. Với nửa triệu đô lúc ấy nàng có thể mua mươi cái nhà 5x20m ở Ngô Quyền, Bùi THị Xuân hay Phù Đổng Thiên Vương.
Tại sao, vì sao nàng bỏ tôi? Ông nói tôi nghe

Gã lại rút kính ra lau.
Tôi thở dài, tóm lấy chai rượu dốc vào cốc hắn, cốc tôi, chìa cho hắn xâu thịt nướng.
-Trăm phần trăm đi. Uống vì các bà các cô, vì những con người đã tạo nên hạnh phúc và cũng vẽ nên đau khổ trên thế gian này.
Hai thằng mặt bán cho trời, đổ tuột cốc rượu vào họng.
- Rượu ngon thật ông ạ. Dù sao tôi cũng cám ơn nàng đã cho tôi những giây phút ngọt ngào, hạnh phúc. Người ta bảo tôi dại gái. Tôi thì sợ những thằng khôn gái.
Tôi dốc nốt chỗ rượu còn lại vào hai cốc.
- Tôi hoàn toàn nhất trí với ông.
Trả lời gã tôi không quên tợp thêm một ngụm và tống vào mồm hai miếng măng tây.
- Mà nghĩ cho cùng, tôi đâu thấy mình khổ. Gã tiếp lời.
-Đấy ông xem. Tôi được ngồi đây uống rượu với ông, không ai mè nheo quấy rầy.
- Thôi ông, họ hàng AQ cả. Tôi nhăn mặt.
Gã cười khơ khớ giơ tay với chai thứ hai...
Trả lời kèm theo trích dẫn
Được cảm ơn bởi:
Thien Nga (01-08-2010)