View Single Post
  #3  
Cũ 26-07-2010, 16:25
nthach nthach is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Nov 2007
Bài viết: 2,631
Cảm ơn: 1,404
Được cảm ơn 4,719 lần trong 1,656 bài đăng
Default

Những người lính bảo vệ thành Stalingrad


Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.
Chuikov đang trong sở chỉ huy của mình

Vào ngày 12 tháng 9, Chuikov được Khrushchev bổ nhiệm làm tư lệnh đại đoàn số 62 tại sở chỉ huy của ông ta ở Yamy. Krushchev thông báo cho Chuikov biết rằng, quân Đức đã chuẩn bị đánh chiếm thành phố bằng mọi giá, thành phố này không thể đầu hàng và cũng không có nơi nào để quân đội của ông rút lui. Rồi sau đó Krushchev hỏi lại người đồng chí Chuikov – Anh đã hiểu rõ nhiệm vụ của mình như thế nào rồi? Chuikov trả lời – Chúng tôi sẽ bảo vệ thành phố hoặc sẽ chết trong hơi thở cuối cùng!. Sau khi nghe được câu trả lời của Chuikov, Krushchev nói với Chuikov rằng – Vậy là anh đã hiểu chính xác nhiệm vụ của mình rồi đấy. Chiều hôm đó, Chuikov vượt qua sông Volga bằng phà rồi về sở chỉ huy của mình tại Mamayev Kurgan. Ông nhanh chóng thiết lập một đội lính NKVD tại mỗi bến tàu bên dòng sông Volga, để ngăn chặn những binh lính đào ngũ vượt sông, và đem ra chấp pháp ngay tại trận những ai cố ý bỏ trốn. Ông thông báo cho ban tham mưu của mình rằng, "chỉ có một con đường là bám chặt thành phố, chúng ta nhất định dành cả mạng sống và thời gian ở đây bằng máu". Những lời cam kết quả quyết, can đảm và bạo dạn của cá nhân Chuikov, chẳng mấy chốc đã thấm nhuần niềm tin đối với ban tham mưu và binh sĩ của ông.

Ông cũng nhanh chóng thu nhận được nhiều kinh ngiệm vô giá, và sớm thích nghi được với tình hình biến động từng giây trong thành phố. Ông ra lệnh cho binh sĩ ở tiền tuyến, nếu có thể thì càng tiếp cận được gần quân Đức càng tốt. Điều này sẽ ngăn chặn được pháo binh và không quân của Đức bắn yểm trợ vào hàng ngũ quân ta. Ông còn lên kế hoạch lập những hàng phòng thủ quanh những điểm xung yếu, thế trận này sẽ ngăn được những đợt tấn công của Đức vào những khu vực phòng thủ chống tăng. Ông cũng có chủ trương chú tâm đến những cuộc tấn công ban đêm, để giảm thêm nữa những khả năng của không quân Đức có thể can thiệp, và cũng để hạ bớt tinh thần quân địch. Ông còn nhận ra rằng, tất cả những đơn vị pháo binh được bố trí dọc bờ đông sông Volga, không những sẽ rất khó khăn để vượt qua sông tiếp đạn cho những đơn vị này, mà còn không thể đáp ứng nổi cho họ bên bờ tây.

Ngày 14 tháng 9, ông di chuyển sở chỉ huy của mình từ Kurgan vào Tsaritsa Gorge. Đến ngày 27 tháng 9, xuất hiện một cuộc tấn công ồ ạt của Đức vào Kurgan, và các khu định cư của công nhân Barrikady. Khi cuộc tấn công hệ trọng đó xảy ra, Chuikov đã nói với ban tham mưu của mình "nếu có thêm một đợt tấn công như vậy nữa xảy ra, thì chúng ta sẽ đến bên bờ sông Volga!".

Mặc dù trong tháng chín, quân Đức dần tăng áp lực, nhưng đại đoàn 62 vẫn không chịu lùi bước. Trong tuần thứ hai của tháng mười, cuộc chiến đột nhiên trở nên yên tĩnh. Chuikov nhận định, thời gian này có thể quân Đức sẽ chuẩn bị cho một đòn tấn công cuối cùng. Ông đã đưa ra một ý định táo bạo, cho rút toàn bộ lực lượng ra khỏi Kurgan, và chuyển đến khu công nghiệp phía bắc thành phố. Sự mạo hiểm của ông đã thành công, Chuikov đã dự đoán đúng, và quân đội Nga đã kìm chân được những đợt tấn công ồ ạt của địch. Ngày 17 tháng 10, ông lại một lần nữa di chuyển sở chỉ huy của mình, lần này ông chuyển đến ngay bờ sông Volga, và đóng sở chỉ huy của mình ở đây cho đến hết trận chiến. Ngày 19 tháng 11, quân đội Nga trên các mặt trận phía tây nam và Stalingrad, tiến hành mở một chiến dịch quân sự mang tên Sao Thiên Vương, nhằm phá tan vòng vây của tập đoàn quân số 6 của Đức ở Stalingrad. Ngày hôm đó đã đánh dấu một bước ngoặt quyết định trong trận chiến của thành phố, cuối cùng Chuikov cũng đã có thể được hưởng một vài ngày xả hơi, rồi lại bắt đầu hành quân giết giặc. Ngày 19 tháng 12, lần đầu tiên Chuikov quay trở lại bờ đông Volga từ hồi tháng 9, để tham dự một buổi liên hoan. Ông phải đi bộ vượt qua dòng sông đã đóng băng, rồi khi ông trở về thì với tình trạng quá chén, ông bị rơi xuống một cái lỗ băng thủng và suýt nữa thì chết đuối. Bất chấp mọi nguy hiểm ông phải đối mặt trong thành phố, đến lúc này Chuikov đã gần như xua tan được mọi nỗi buồn đau bao năm qua của mình. Trong trận đánh tiếp theo tại Stalingrad, ông đã được tặng thưởng huân chương Lênin và huân chương Sao Đỏ, vì đã có những đóng nổi bật trong chiến đấu đối với đất nước Liên Xô.

Còn tiếp

Thay đổi nội dung bởi: nthach, 29-07-2010 thời gian gửi bài 10:13
Trả lời kèm theo trích dẫn
Có 4 thành viên gửi lời cảm ơn nthach cho bài viết trên:
ahayqua (08-05-2012), Nina (29-07-2010), rung_bach_duong (26-07-2010), Siren (29-07-2010)