Trích:
Trăng Quê viết
Các bác ơi, giúp em dịch thoát nghĩa của đoạn thơ này
Но боюсь я, друг мой милый,
Как бы вихря дух ночной
Не завеял бы тропинку
Проложённую тобой.
Đây là thơ của cụ Fet các bác nhé! Thơ ngắn nên từng câu từng từ phải rất kỹ nên em chưa dám đưa ra pá của mình
Bên topic nha iem bác HL đã có pá dịch thơ như thế này ạ
Nhưng bạn yêu ơi, cũng có sự thật là
Em lại sợ cứ như là cơn bão
Một đêm tối trong hồn anh huyên náo
Không đưa được anh qua lối nhỏ mình xây.
Xin cảm ơn các bác trước ạ 
|
Trích:
Hồng Lĩnh viết
Mạn Miminixi viết :
Nhưng em còn sợ, anh yêu hỡi
Rằng cơn lốc của vị thần đêm tối
có còn chắn con đường nhỏ mong manh
mà anh dựng dành cho em đến bên anh
.Theo mình nghĩ thì cơn bão ở đây có lẽ không phải là cơn bảo của thần đêm tối , mà là вихря дух ночной tâm hồn ban đêm nỗi cơn giông bão, tức là cơn bão tình trong tâm hồn của " Cậu bé " đang muốn yêu em . Ở đây là tình yêu của cô gái có thể là 'Anh mới yêu lần đầu, mà em đã yêu lần sau..." Trong mắt em anh chỉ là cậu bé , một đêm bỗng dưng thèm khát tình yêu, vì cái món này hấp dẫn lắm, nên dũng cảm lén khỏi chăn đệm, và bước ra ngoài trời tuyết sáng trăng từ chăn nệm ấm áp, và trời lạnh nhưng đẹp lắm, khắp nơi toàn ngọc bích như là cõi thiên đường. Cái này em biết vì sáng mai em còn thấy dấu dày nhỏ dù lờ mờ trên tuyết.Có thể là anh đã tìm đường sang chổ em theo tiếng gọi của tình yêu như là nhà thơ Hoàng Cầm thủa nhỏ , anh đã làm con đường nhỏ sang chỗ em, nhưng anh có biết đâu tình yêu nó thơ mộng đấy, nhưng cũng đầy chông gai đấy." ai chưa qua chưa phải là người". Nhưng linh tính và cả kinh nghiệm nữa cho em thấy là chỉ một cơn dông bão tâm hồn của người đang yêu ...thì khó mà tìm được lá diêu bông - khao khát thì lớn đấy, nhưng để vượt qua được cái lối ấy thì em nghi lắm anh ơi...
Và con đường nhỏ ( Tờ- rô-pin-ca ) cũng là con đường "cậu bé ' đang chập chững yêu làm cho mình chứ không phải làm cho cô gái .
|
Trích:
Duc viết
Nhưng em sợ, anh yêu ơi, em sợ
Dường như là cơn lốc hồn đêm
Có thể xóa con đường bé nhỏ
Anh đã thầm vạch lối sang em.
(Từ một bản chép tay mà Duc dang có)
|
Trích:
minminixi viết
Nghĩa bản gốc thì theo tui hiểu, từ вихря đi theo nỗi sợ, là sợ "quay cuồng" chứ không phải của vị thần đêm tối, còn con đường yêu thì cậu bé tạo ra theo nghĩa "biết yêu". Vị thần đêm tối chắn đường tình chứ không phải cơn lốc, nhưng tui chưa kịp nghĩ ra pá cho sát nghĩa hơn.
Thử một kiểu sát nghĩa:
Nhưng em còn sợ, anh yêu hỡi
trong cơn lốc có vị thần đêm tối
xóa dấu hình con đường nhỏ mong manh
dẫn lối cho tình đến bên anh
|
Nhà iem hiểu вихря chỉ là một cơn gió của đêm thôi . Bài thơ rất là êm nhẹ và mong manh, nên em nghĩ đó phải là một cô bé chứ ko phải là một cậu bé ( hic) vì từ bạn có thể dùng cho cả giống cái và giống đực. Hơn nữa nếu là nam giới thì không thể là dấu giày nhẹ in được. Tác giả là nam, hơn nữa trong tình sử của ông em ko biết có cái lá "diêu bông" nào như cụ HC không. Em đùa thôi, so sánh thơ Fet với HC thì quả là một sự khập khễnh đáng ngại. Một đằng là vô cùng thánh thiện cao sang...một đằng là
váy chùng cửa võng ( iem xin lỗi các fan của cụ HC)
Nhà iem thích bài này vì đọc lên hình dung ra một đêm trăng quá đẹp đi nhưng dịch thì chưa dám vì sợ...làm hỏng nguyên tác và làm hỏng chính cảm xúc của mình
Đoạn cuối này thì em mới sơ sơ dịch nghĩa thế này
Nhưng anh sợ, hỡi em yêu dấu
Lỡ chẳng may cơn gió của đêm
Làm xóa mất con đường bé nhỏ,
em xé rào vượt lối tìm anh.
Em mời các bác đàm luận tiếp ...để cùng dịch bài thơ này