день в веселом южном городе, когда мы встретились с тобой и поняли,что не можем друг без друга. Тогда я сказал тебе, что хочу сделать в жизни что ни-будь очень большое, что ни-будь очень полезное и нужное для моей Родины.
И тогда же ты ответила мне,что,именно , за это любишь меня, разлука всю жизнь будет спутницей нашей любви.
Теперь разлуке конец! Той разлуке, когда мы не виделись долгие месяцы, теперь ее больше не будет.
Вера, я нашел то , что я искал. Ты знаешь, я не шел по жизни легкими путями.Я всегда говорил, что ностоящая жизнь – это борьба, это преодоление трудностей.
В глухой якурской тайге , я искал свое счастье. Мое счастье не для всех. Оно трудное. И еще мое счастье – это ты. Я знаю, что из трудных походов я вернусь к тебе. И я всегда иду к тебе, через моря и горы, через леса и реки, и за минуту , проведенную с тобой , я готов идти годы и годы...
Тарьянов перестал читать, закурил. Мы сидели молча.
- А что было дальше? - спросил , наконец, молодой геофизик.
Тарьянов посмотрел на всех и снова взял письмо.+
Trong cái thành phố náo nhiệt miến Nam khi anh gặp em và chúng ta chợt nhận thấy rằng không thể thiếu nhau được nữa . Khi đó anh có nói với em rằng trong đời anh muốn làm một việc gì đó thật lớn lao, việc gì đó thật có ích cho Tổ quốc
Và em đáp lại anh rằng , chính điều đó đã làm cho em yêu anh và sự chia ly xa cách sẽ luôn đồng hành cùng tình yêu hai đứa trên mọi nẻo đường đời
Giờ đây chia ly sắp đến hồi kết thúc. Sự chia lìa mà ta phải chịu đựng có khi hàng nhiều tháng trời sẽ không trở lại nữa đâu em ơi.
Ve-ra ơi. Anh đã thấy cái anh cần tìm. Như em biết đấy, con đường anh đi không phải dễ dàng. Anh luôn nói rằng cuộc sống chân chính đó là cuộc đấu tranh và vượt qua những khó khăn.
Trong rừng rậm Tai- ga miền I-a-cút anh đã tìm thấy hạnh phúc của mình . Hạnh phúc đó không phải ai cũng giành được . Nó khó khăn gian khổ. Và anh còn một niềm hạnh phúc nữa- đó chính là em. Anh biết rằng sau những chuyến đi anh sẽ lại trở về với em.Và anh luôn tìm đường đến với em dù núi ngăn biển chặn, dù phái qua rừng , qua sông vì mỗi phút được sống bên em anh sẵn sàng đi hết năm này sang năm khác…
Ta-ria-nốp ngừng đọc , hút thuốc. Chúng tôi ngồi im lặng.
- Sau đó thì thế nào - cuối cùng thì đến lượt cậu địa vật lý lên tiếng hỏi .
Ta-ria-nốp nhìn một lượt khắp mọi người, sau đó đọc tiếp
«... Добрый день Вера! Я давно не писал. Случилось огромное несчастье. Вот, уж, действительно , от радости до беды только один шаг.
Мы нанесли на карту план месторождения и стали спускаться вниз по « ручью Веры» на лодках. Отсюда до места встречи с самолетом было не далеко, около двух сот километров.
Ночью мы поставили на берегу « ручья Веры» палатки, поужинали и легли спать. Погода в этот вечер была обыкновенной . Мы сильно устали и нестали переносить из лодок в палатку продукты и радио. Конечно, это была ошибка и в первую очередь моя, как начальника отряда. Никто из нас не услышал, как начался сильный осений дождь.
Первым проснулся Сергей. Было 6 часов утра. Сергей разбудил всех нас.Из пататок нельзя было выйти. Мы сидели и смотрели на стену воды, падавшую перед нами.
- Лодки! – вдруг закричал Сергей. Мы посмотрели на берег – он был пуст.На том месте, где стояли наши лодки, был вышедший из берег ручей. Это был не ручей, а бурная горная река . По реке плыли огромные деревья.
Мы побежали вниз по берегу реки. Может быть мы еще найдем наши лодки. И действительно недалеко от берега мы увидели меджу деревьев одну из наших лодок. Там были продукты, рация – это было наше спасение.
Сергей пошел по деревям к лодке. И тут произошло несчастье. Сергей упал в воду.+
Ve- ra yêu quý ! Lâu rồi anh không viết. Đã xẩy ra một tai hoạ khủng khiếp. Đúng là từ sung sướng đến đau khổ ngắn không đầy gang
Các anh đưa mỏ quặng lên bản đồ và về xuôi theo suối “ Vera” trên những chiếc ghe.Từ đây đến chỗ đổ của máy bay không xa chỉ độ 200 km
Buổi tối các anh dựng lều bên suối Ve ra , ăn tối và đi nghỉ. Thời tiết chiều hôm đó cũng bình thường như mọi hôm.Vì quá mệt nên bọn anh không mang từ thuyền về lều thực phẩm và bộ đàm. Tất nhiên đó là một sai lầm và anh với tư cách trưởng đoàn phải nhận trách nhiệm trước hết.Không ai nghe được cơn mưa dữ dội mùa thu bắt đầu khi nào.
Xec gây tỉnh dậy đầu tiên. Lúc đó là 6 giờ sáng.Cậu ta đánh thức tất cả mọi người. Không thể đi ra khỏi lều . Bọn anh ngồi nhìn nước dâng lên thành lều ngay trước con mắt mình.
- Ghe! Cái ghe. Đột nhiên Xec gây thét lên. Khi các anh nhìn ra bờ suối –nó đã trống không . Nơi neo ghe một con suối đã đánh bạt bờ .Đó không còn là suối nữa mà là một con sông chảy xiết.Những cây lớn trôi trên sông. Mọi người chạy dọc theo sông về phía dưới. Có thể hy vọng còn tìm thấy những chiếc ghe. Và đúng là bọn anh nhìn thấy cách bờ không xa có một chiếc ghe ở giữa các xác cây. Trong dó là thực phẩm và chiếc bộ đàm -Cứu cánh của đội.
Xec gây lần theo các xác cây đến ghe . Nhưng điều không may đã xẩy ra , anh bị té nhào xuống nước .
Страшно закричали Таня и Герман. Мы бросились в воду. Но Сергея ни где не видно. По реке плыли огромные деревья.
Так мы остались в трем в глухой Якуской тайге.. Без проводника, без карт, без компаса, без рации – все унесла вода. У нас семнадцать банок коцервов, одно ружье, палатка.
Вот так-то, Вера. Спокойной ночи. Когда вместе читать письмо, я все – таки вспомню этот вечер. Его нельзя будет не вспомнить...»
« ...Здравствуй Вера ! Мы идем по тайге. Мы решили, пока есть концервы и силы , надо идти. Хуже всего сидить и ждать. В нашем положении, лучше всего надеяться только на себя.
Мы идем на юг. Думаю. До первых больших холодов успеем выйти из тайги. Ребята мои – молоцы, хотя у Германа по-моему, температура. Тане тяжело, но она не показывает этого, смеется, шутит.
Нам холодно. Пища плохая. Все время чувствется голод. А идти еще неизвестно сколько.»
« Сегодня прочитал то, что написал вчера, и стало стыдно.Дела наши идут отлично. +
Ta-nhi-a và Gec- man thét lên kinh hoàng.Các anh cùng nhào xuống nước nhưng không còn nhìn thấy cậu ta đâu. Những xác cây khổng lồ cứ trôi trên sông.
Các anh còn lại ba người trong rừng tai- ga héo lánh miền I-a-cút trong trường hợp như vậy đó. Không người dẫn đường, không bản đồ, không địa bàn và mất cả bộ đàm. Tất cả nước cuốn đi hết. Tài sản các anh còn là 17 hộp thức ăn, một khẩu súng săn và một chiếc lều…
Tình cảnh là vậy đó Ve-ra ạ. Chúc em ngủ ngon. Khi nào đọc lại lá thư thế nào anh cũng phải nhớ lại buổi chiều hôm nay . Một buổi chiều không được phép quên…”
“… Chào em Ve-ra! Các anh đang đi trong rừng tai-ga. Bọn anh quyết định khi còn đồ hộp và sức khoẻ , cần phải đi. Tệ nhất là ngồi chờ đợi. Hoàn cảnh các anh lúc này tốt nhất là hy vọng vào chính bản thân mình.
Các anh đang đi về phía Nam . Dó là anh nghĩ thế. Hy vọng đến đầu mùa lạnh ra được khỏi rừng . Các đồng nghiệp đều là những người giỏi dang dù Gec- man có bị sốt. Ta-nhi-a cũng yếu nhưng không để lộ ra ngoài , cố cười đùa .
Bọn anh bị lạnh, thức ăn tệ lắm . Khi nào cũng cảm thấy đói . Còn đường đi thì không biết đoạn cuối ở đâu”
“ Hôm nay đọc lại những gì vừa viết hôm qua, và cảm thấy xấu hổ. Mọi việc của các anh đều tốt đẹp
|