Через много-много дней мы выйдем из тайги – бородатые, грязные, усталые. Мы вернемся с победой – я в этом уверен.
Но это будет еще очень не скоро .А пока.. Жди. И верь в нашу победу.»
« ...Верочка, здравствуй! Не сердись на меня, но получилось так, что письмо, написанное в самолете, я не отправил с летчиками. Оно осталось у меня, и вот уже две недели я ношу его по тайге.
Я не знаю, когда ты получишь письмо, но я все же продолжаю писать тебе, не могу без этого. Верочка, это письмо я привезу тебе зимой сам- все равно раньше оно не дойдет до тебя.
Когда я приеду, я не буду ничего тебе рассказывать. Я молча войду в твою комнату и отдам тебе письмо. Ты будет читать , а я буду сидеть и смотреть на тебя, на твое лицо, на твои волосы, на твои руки. Ты прочитаешь письмо, все поймешь.
Я буду писать тебе об всем – о нашей работе, о наших трудностях, о наших маленьких радостях.
Мы ищем здесь алмазы. Мы долны найти месторождение и нанести его на карту. После нас сюда придут строители. Они построят шахту и поселок.
Ну, спи Верочка! Счасливых тебе снов...»
Sau nhiều, nhiếu ngày nữa các anh sẽ trở về từ rừng Tai-ga, với dáng điệu mệt mỏi, bẩn thỉu, râu ria đầy cằm..Nhưng các anh sẽ về cùng thắng lợi- anh vững tin vào điều này.
Nhưng điều đó sẽ còn rất lâu. Còn bây giờ…tạm nghỉ em nhé .. Hãy chờ đợi và vững tin vào thành công của các anh”
“… Chào em..Ve-ra bé bỏng của anh..Đừng giận anh vì chưa nhận được thư mà anh viết trên máy bay. Anh không gữi bức thư đó theo những phi công . Nó còn chỗ anh và suốt hai tuần liền nó cùng anh rong ruổi trong rừng Tai-ga.
Anh không biết bao giờ thì em sẽ nhận được thư, nhưng anh cứ tiếp tục viết hoài cho em, bỏi vì anh không thể không viết được.Vera yêu !. Lá thư này anh sẽ tự tay mang về cho em vào mùa đông vì bằng cách nào nó cũng không về sớm hơn được . Khi về đến nhà anh sẽ im không nói gì hết và lẳng lặng đi vào phòng và trao cho em lá thư..Em sẽ đọc, còn anh thì ngồi ngắm nhìn em, ngắm nhìn khuôn mặt, mái tóc, đôi bàn tay…. Đọc lá thư rồi em sẽ hiểu…
Anh sẽ viết cho em của anh về tất cả- về công việc, về những khó khăn, cả về những niềm vui nho nhỏ
Các anh đang tìm kiếm kim cương. Các anh phải tìm được mỏ kim cương và vẽ nó lên bản đồ.Sau đó những người thợ xây dựng sẽ đến đây, họ sẽ dựng mỏ, và lập ngôi làng nhỏ
Thôi..ngủ đi Ve ra yêu dấu ! Những giấc mơ hạnh phúc sẽ về với em đêm nay ...”
« Я совсем забыл рассказать тебе о членах нашего отряда. Нас четверо. Сначала расскажу о Сергее, о нашем рабочем. Сергей- коренной житель тайги.Он
самый старший из нас и самый опытный.Он- невысокого роста, лицо у него всегда задумчивое, не веселое. Сергей все умеет.И плот ( cái bè) сделать и обед сварить, и места для отдыха найти. Мы без него как без рук.
В тайге роль рабочего в отряде геологов особенна велика . Часто бывает так, что с молодыми неопытными работает рядом старый рабочий. Он помогает им во всем. Я пишу об этом , потому что наблюдаю подобную ситуацию каждый день . Ведь два других члена нашего отряда- Герман и Таня третий год после окончания института вместе с геологами ищет алмазы. Для тайги это небольшой срок, Сергей заботится о них, учит их
Уже поздно пора ложиться .Завтра утром рано вставать.Спокойной ночи.»
« Начали работать на ручье. Это самоя ностоящая река – ширина метров двадцать, глубина метра три, но мы зовем ее ручей ( здесь реками называют только такие гиганты , как Лена)
“ Anh quyên chưa giới thiệu cho em về các thành viên trong đoàn.Các anh có 4 người.. Trước hết kể về người công nhân-Anh Xec –gây . Anh ta chính gốc người ở rừng Tai-ga. Anh ấy là người nhiều tuổi nhất và giàu king nghiệm nhất.Dáng người anh ta không cao còn nét mặt luôn tư lự và ít vui vẻ. Anh ấy biết làm mọi thứ, từ chế tạo bè mảng đến nấu nướng và tìm chổ nghỉ ngơi cho đoàn . Không có anh ấy thì đoàn anh đúng như là không có tay vậy.
Ở rừng tai- ga vai trò của người công nhân đối với những người địa chất là vô cùng quan trọng.. Thường là bên cạnh những nhân viên địa chất trẻ tuổi có một người công nhân kinh nghiệm cùng công tác. Anh ta sẽ giúp sức trong mọi việc. Anh viết về việc này vì anh đã quan sát những hoàn cảnh tương tự xảy ra hàng ngày.Dẫu là có hai người :đó là anh Gec-man và chị Ta-nhia sau khi tốt nghiệp đại học đã cùng các nhà địa chất tìm kim cương năm này là sang năm thứ 3 . Ở rừng Tai-ga thì khoảng thời gian đó chưa phải là dài . Anh Xec gey lo lắng và dạy dỗ cho họ.
Đã muộn rồi . đến lúc em cũng cần đi nghỉ. Mai còn phải dậy sớm. Chúc em ngủ ngon nhé! “
“ Các anh bắt đầu thăm dò trên một con suối. Đó thật sự là một dòng sông. rộng 20 mét và sâu 3 met.nhưng các anh vẫn gọi là suối.( ở đây những con sông khổng lồ như sông Lê na người ta mới gọi là sông)
Пока все идет хорошо, только вот погода плохая. Солнца не видно почти совсем, идет мелький дождь. Одежда наша конечно, мокрая.
Герман предлагает назвать ручей , на котором мы работаем , « Ручем Сабинина».Я предложил назвать его « ручьем Веры»- ручьем веры в наше общее дело, в наш успех. Ребята помолчали и согласились. Конечно, они поняли, что я имел в виду тебя
Герман и Таня тут же написали заявление в министерство геологи, и в будущем году на всех картах Якутии должна появиться новая река « Вера»
« Верочка ! Радость ! Вчера Сергей нашел алмаз. Да, да, ностоящий алмаз! Писать некогда. Спим всего три-четыре часа.»
« Верочка! Победа!
Вчера мы начали работать вместе с Таней и сразу же нашли алмазную- голубую землю, а в ней алмазы.
По случаю победы был приготовлен праздничный обед.
Герман сказал, что считает свою жизнь прожитой не зря, так как принимал участие в полезном для человечества открытии.
Таня засмеялась. Таня и Герман все- таки совсем дети.
... Итак , месторождение найдено, мы нанесли его на карту. Вера! Ты помнишь тот солнечный день в
Lúc này mọi việc tiến triển tốt đẹp cả, chỉ có điều là thời tiết quá xấu. Mặt trời hầu như chẳng ló mặt bao giờ, lại có cả mưa phùn nữa. Tất nhiên là quần áo bọn anh bao giờ cũng ướt nhèm.
Gec –man thì đế nghị đặt tên con suối mà bọn anh đang thăm dò là “ suối Xa-bi-nhin “ Còn anh thì gợi ý đặt tên suối là “ Suối Ve-ra -Hy vọng” . Các bạn nhất trí nhưng im lặng. Tất nhiên là họ biết rằng anh cũng có ý muốn lái tên em vào đó. Gec-man và Ta-nhia đã viết kiến nghị về bộ địa chất và năm tới trên tất cả các bản đồ của vúng I-a-cút sẽ xuất hiện một dòng sông mới mang tên “ Sông Vera-Hy vọng “”
“ Vera bé bỏng dể thương của anh! Niềm vui của anh! Hôm qua Xec –gây đã tìm thấy kim cương rồi . Thật! Thật! Kim cương chính hãng ! Không còn thời gian viết nữa. Chỉ ngủ vài ba tiếng thôi”
“ Ve-ra yêu quý ! Thắng rồi !
Hôm qua các anh cùng làm việc với Ta-nhia và tìm thấy mẫu đất chứa quặng kim cương màu xanh da trời . Nhân dịp thành công này các anh chuẩn bị một bữa tiệc trưa .
Gec-man nói rằng những ngày qua của cuộc đời anh ta thật không uổng phí vì đã đóng góp công sức vào phát minh có ích cho loài người.
Ta-chia thì cười . Hai bạn ấy còn trẻ con lắm.
…Thế là mỏ quặng đã được phát hiện.Các anh đã ghi nó lên bản đồ. Ve-ra này, em phải nhớ cái ngày sáng chói ..
|