View Single Post
  #27  
Cũ 22-07-2010, 15:43
Hồng Lĩnh Hồng Lĩnh is offline
Bánh bliny nóng - Горячие блины
 
Tham gia: Jul 2010
Bài viết: 34
Cảm ơn: 0
Được cảm ơn 67 lần trong 23 bài đăng
Default

Có hôm buồn mình có tập dịch một chuyện cũng là "Bức Thư không gữi câu chuyện rất xúc động ...các bạn cùng xem cho vui..."
Неотправленное писмьо
Две недели мы ждали самолета в маленьком якутском поселке. Нас было четверо : три геолога и один журналист. Всем надо было срочно летать в город.
Утром мы приходили на берег реки ,
служивщий аэродромом, а поздно вечером отправлялись ночевать в дом радиста.
В один из таких вечеров мы неожиданно заговорили о самопожертсвовании.Мнения разделились. Один говорил ,что пожертвовать собой человек может только в том случае, когда он ясно видит цель, во имя которой отдает жизнь. Другие утвеждали, что самопожетвование- это результат не сознательного действия а эмоцоннального потрясения. Особенно горячо защищал вторую точку зрения. Молодой геолог, парень лет двадцати пяти с бледным худым лицом и большими голубовато- серыми глазами.
Пожилой геолог ( его фамилия Тарьянов) сначала, казалось бы , совсем не интересовался нашим разговором. Но потом, когда молодой геолог стал что-то горячо кричать , Тарьянов тихо сказал:
- Одну минуту...
Мы все с интересом посмотрели на него.
- Я не буду спорить ни с кем из вас. Я просто хочу рассказать вам одну исторю, которая как , мне кажется , имеет отношение к вашему сегодняшнему разговору.
Тарьянов достал из сумку какую-то старую тетрадь.
BỨC THƯ KHÔNG GỮI
Dịch từ tiếng Nga
Suốt hai tuần chúng tôi chờ máy bay ở một ngôi làng nhỏ miền I-a-cút . Nhóm gồm 4 người , ba nhà địa chất và một nhà báo Tất cả đêu phải bay gấp vào thành phố.
Buổi sáng chúng tôi phải ra bờ sông , phục vụ sân bay , còn đến chiều tối thì về ngủ ở nhà một người thông tin viên..
Vào một chiều như thế đột nhiên chúng tôi bắt đầu tranh luận về hiện tượng tự sát.Ý kiến không thống nhất. Một phía thì cho rằng người ta chỉ tự kết liễu đời mình khi nhận rõ mục tiêu và mình hiến dâng cuộc sống. Phía kia thì cho rằng con người tự sát không phải là hành động cố ý mà do đột biến tâm thần . Trong đó nhiệt tình ủng hộ ý kiến thứ hai là một chàng trai độ 20 tuổi có khuôn mặt gầy gò, nhợt nhạt và đôi mắt to màu xanh xám.
Một anh địa chất lớn tuổi tên là Ta-ria nôp lúc đầu có vẽ không quan tâm gì đến câu chuyện của chúng tôi., nhưng sau đó khi nghe chàng thanh niên kia nóng mặt cãi cọ thì anh nói nhỏ nhẹ:
- Cho xin một phút …
Chúng tôi chăm chú nhìn anh ta.
- Mình sẽ không tranh luận với ai trong số các bạn. Mình chỉ muốn kể cho các bạn nghe một câu chuyện, và có lẽ theo mình phần nào liên quan đến câu chuyện và các cậu tranh luận hôm nay..
Anh lấy từ trong cái túi ra một quyển vở đã cũ

Два года назад во время больших осених дождей потерялся отряд геологов. Их долго искали , но безрезультатно. А весной местные жители- якуты – нашли замерщего человека. Это был начальник отряд, геолог Костя Сабинин. Он и сейчас стоит у меня перед глазами , как живой ,- высокий добродушной , с карими веселыми глазами, со светлой бородой. Костя Сабинин был человеком редкой души –Прямой, чесный, открытый, замечательный товарищ, верный друг, способный геолог, умница. Якуты нашли на груди у Сабинина пакет, в котором была карта открытого им месторождения алмаза и писмьмо к жене
Кто-то перепечатал письмо на машинке. Костья писал письмо жене долго – несколько месяцев. Это было последное, бесконечное письмо.

« ... Вера, дорогая ! Как мы сейчас далеко друг от друга.! Я знаю, что ты волнуешь за меня , за мою беспокойную жизнь Мы мало бываем вместе.
Мне хочется сделать для тебя что-то хорошое и доброе именно сейчас, когда ты спишь в далекой Москве, а я лежу с малчаливыми геологaми на Север.
Мы будем искать алмазы в вечной мерзле ( miền đông giá ), среди балот ( đầm lầy ), под холодными полярными звездами и думать о тех, кто ждет нас.

Hai năm về trước trong thời gian những trận mưa lớn mùa thu đội thăm dò địa chất đã bị mất liên lạc . Ngưòi ta tìm kiếm họ rất lâu nhưng tuyệt vọng. Vào mùa xuân thì những người dân I-a-cút ở địa phương gặp một xác người . Đó là người đội trưởng Kô-chi-a Xa bi-nhin. Giờ đây anh ấy còn đứng trước mặt tôi như còn đang sống . Một con ngời cao ráo, nhân hậu với đôi mắt vui vẻ màu tro và bộ râu màu sáng. Anh Kô-chi-a là một người có tâm hồn hiếm có: thẳng thắn, thật thà , rộng lượng- là một người đồng chí tuyệt vời, người bạn thuỷ chung, nhà địa chất có năng lực , nói chung là con người thông minh. Những người I-a-cút thấy trên ngực áo anh một bọc giấy, trong đó có bản đồ mỏ kim cương do đội anh tìm ra và một bức thư viết cho vợ. Ai đó đã đánh máy bức thư. Anh viết cho vợ bức thư trong nhiều tháng và bức thư vẫn chưa có đoạn kết.
“ Ve ra yêu quý…! Giờ đây chúng ta đang ở xa nhau nghìn trùng ! Anh biết rằng em đang lo nghĩ về anh, về cuộc sống không yên của anh. Chúng ta ít được ở gần nhau.
Ngay chính lúc này đây anh thật muốn mang lại cho em một điều gì đó thật tốt đẹp, khi em đang nằm ngủ ở thủ đô Ma-xơ-cơ-va xa xôi còn anh thì nằm giữa những cán bộ địa chất trầm ngâm tận phương Bắc này.
Các anh sẽ tìm kiếm kim cương trên miền băng giá vĩnh cửu, giữa các vùng đầm lầy, dưới những vì sao Bắc cực lạnh lẽo và mong nhớ về những người đang chờ đợi mình ..
còn nữa ....
Trả lời kèm theo trích dẫn
Có 3 thành viên gửi lời cảm ơn Hồng Lĩnh cho bài viết trên:
huong duong (20-08-2010), Siren (22-07-2010), Xamova (22-07-2010)