View Single Post
  #96  
Cũ 17-07-2010, 10:50
cây sồi cây sồi is offline
Salat Nga - салат Оливье
 
Tham gia: Mar 2010
Bài viết: 222
Cảm ơn: 103
Được cảm ơn 143 lần trong 92 bài đăng
Default thơ dịch



CHUÔNG TRÊN CỬA HÀNG RÀO
Evghênhi Evtu shenko

Chuông nhà tôi, bỗng nhiên, tự reo.
Liệu tại buồn hay do mưa chập điện,
hay do sợ phải nghe tiếng sấm
dù không có tay người đến bấm vào.

Tôi trở mình, sau cũng đành đứng lên.
Nhỡ người đợi ngoài rào là bố
tìm đến chỗ tôi một giờ khuya quá
mũ đội đầu, để hở ánh mắt giận long lanh.

Trong chớp nhoằng, từ trên bậc tôi nhảy ào
ôm phải dông, chứ không phải bố.
Nhưng cơn dông ầm ĩ như quá chén
vẫn thở ra hơi khói thuốc đậm mùi.

Lại đi nằm, nhưng chuông lại reo.
Nó không thứ lỗi cho tôi đang ngái ngủ
và cứ réo, réo to, réo to nữa
cứ như đưa cả con nhím tống vào lỗ tai.

Nhỡ có khi, năm đứa con trai của tôi
chúng từ những năm gia đình khác nhau tới.
Cơn mưa lớn, tay đung đưa, miệng ru hát
cô em bé bỏng chưa sinh của chúng giữa gió trời.

Các con ơi, bố chỉ là con nít về trí óc thôi.
Giá các con mang đồ chơi cho bố.
Đừng bắt bố nói, các con sẽ làm gì để sống.
Xấu hổ, mà chẳng có gì để nói ra.

Trời ơi, chuông gì mà hôm nay quá nhiều!
Tiếng chuông xoáy vào sống lưng, tận óc.
Có khi, đứng đó đang bấm chuông bất lực
là đám đàn bà, tất cả từng yêu tôi.

Có khi là bạn cũ đã chết rồi
họ đang bấm chuông, vội cần giúp đỡ
để tôi có đang buồn nhỡ muốn chết
không định đưa mắt tìm móc treo trên trần nhà.

Có khi, những kẻ phản bội tình cờ
đêm về, đến xin ít tiền chè nước,
từ trong túi lòi ra vỏ chai nhơn nhớt
là thuốc độc giả an thần với người Nga.

Có khi, người đứng bên rào là em,
em đang xốn xang, em đang tuyệt đẹp,
dường như chớp trên nền vải bố
vẽ lên hình em đứng giữa màn đêm.

Chuông nhà tôi, bỗng nhiên, tự reo.
Có nghĩa là còn lâu tôi mới chết,
nếu tôi với con cún vẫn thi ai chạy trước
vùng chạy lên, khi nghe tiếng chuông kêu.
Tùng Cương dịch
ЗВОНОК НА КАЛИТКЕ
Eвгений Евтушенко

Cам по себе зазвонил мой звонок.
то ли соскучился, то ли промок,
то ли в грозу испугался под гром
без человеческих пальцев на нём.

Я заворочался, встал наконец.
Может быть, ждёт за калиткой отец,
вдруг в одночасье собравшийся к нам
в шляпе с глазами грозы по краям.

Прыгнул я в молнии прямо с крыльца,
только я обнял грозу - не отца.
Но и гроза, грохоча под хмельком,
пахла его папиросным двмком.

Снова прилёг но звонок зазвонил.
Мне он сонливости не извинил
и, дребезжа, дребезжа, дребезжа,
всаживал каждое ухо ежа.

Может, явились из разных семей
все мои пятеро сыновей.
Их нерождённую крошку –сестру
ливень баюкал в руках на ветру.

Дети отец ваш – дитя по уму.
Вы принесли бы игрушек ему.
И не пытайте как дальше вам жить.
Стыдно но нечего вам предложить.

Боже, какие сегодня звонки!
Звуки их ввинчиваются в позвонки.
Может, стоят, безнадежно звоня,
Женщины все, что любили меня.

Может, умершие кореша.
давят на кнопку на помощь спеша,
чтобы не вздумал я даже в тоске
взглядом выискивать крюк в потолке.

Может, предавшие невзначай
ночью напрашиваются на чай,
а из карманов бутылки блестят –
лжепримирительный русский наш яд.

Может, стоишь за калиткой ты
вся – из волнения и красоты,
будто молнией, как на холсте,
ты нарисована на темноте.

Сам по себе зазвонил мой звонок.
Значит, от смерти ещё я далёк,
если с дворягой наперегонки
всё же кидаюсь на эти звонки.
1993

[/TABLE1]

Thay đổi nội dung bởi: Nina, 18-07-2010 thời gian gửi bài 00:00
Trả lời kèm theo trích dẫn
Có 2 thành viên gửi lời cảm ơn cây sồi cho bài viết trên:
Мужик (17-07-2010), ngocbaoruss (17-07-2010)