Em trích tiếp nguồn báo Tiền phong !
"MiC - 21 bắn hạ pháo đài bay
Đã hơn 30 năm trôi qua, nhưng Phạm Tuân vẫn nhớ cái ngày 27/12/1972 ấy như vừa mới xảy ra hôm qua: “Sau khi cất cánh trong đêm tối, tôi bay giữa các lớp mây, ở độ cao 500m. Những sĩ quan hướng dẫn đường bay có kinh nghiệm nhất như: đồng chí Tú, Chuyên, Hùng, các nhân viên theo dõi bản đồ đường bay, điều phối không lưu đã hướng dẫn đường bay cho tôi như thể cầm tay dẫn đường để tôi bay vào nơi cần thiết, thuận lợi nhất cho tấn công.
Họ biết cách dẫn đường cho tôi bay xuyên qua đội hình những “con ma” bay của Mỹ trong các tốp khác nhau để bảo vệ pháo đài bay ném bom. Tôi đã bình tĩnh và thực hiện chính xác mệnh lệnh, nhanh chóng lấy độ cao, quan sát nhanh màn hình của máy ngắm trên máy bay.
Khoảng cách đến mục tiêu là 10km. Đúng lúc đó tôi nhận được lệnh tấn công. Song tôi đã thực hiện mệnh lệnh đó chậm hơn nhiều, vì tôi muốn tiếp cận mục tiêu gần hơn nữa để ăn chắc.
Sau khi phóng 2 quả tên lửa, tôi cho máy bay bổ nhào xuống. Tôi đưa máy bay xuống độ cao an toàn và hạ cánh. Mấy giờ sau có tin thông báo chính thức không quân Việt Nam đã bắn rơi B52 của Mỹ và tôi nhận được bức điện đặc biệt của Bộ trưởng Quốc phòng trực tiếp chúc mừng về chiến thắng đó. Hồi ấy tôi đã nói và cả giờ đây tôi vẫn cho rằng “đó là chiến công chung của cả một tập thể anh hùng”.
Chiến thắng của Phạm Tuân đã là một “cú hích” góp phần làm nên “Hà Nội - Điện Biên Phủ trên không”. Ngày 27/12/1972 trở thành ngày “Điện Biên Phủ trên không” của bộ đội không quân. Ngay đêm hôm sau phi công Vũ Xuân Thiều đã hạ thêm một pháo đài bay B52 nữa.
Chiếc máy bay MIG - 21 do phi công Phạm Tuân điều khiển giờ đây không còn nằm trong Bảo tàng Phòng không không quân nữa, mà đã được đưa sang Bảo tàng Lịch sử quân sự. Đó là một ngoại lệ dành cho chiếc máy bay đã làm nên một điều tưởng như không thể vào thời điểm đó.
Tôi đã nhìn rất lâu vào chiếc MIG -21 ở bảo tàng, nó nhỏ bé ngay cả khi ở giữa khoảng sân hẹp và sẽ càng nhỏ bé hơn khi bay trên trời, khi so sánh với pháo đài bay B52. MIG -21 không chiến với B52 có phải như “châu chấu đá xe”? Vậy mà MIG -21 nhỏ bé cùng với Phạm Tuân đã khiến cho niềm tự hào của không quân Mỹ cháy ra tro.
Khi Phạm Tuân đến nhà tù Hỏa Lò, thăm các phi công Mỹ đang bị giam giữ ở đây, những phi công ấy đã nói thật rằng cho đến giờ, khi đã nằm trong tù họ vẫn chưa hiểu vì sao B52 lại bị bắn rơi?
Đầu năm 1973, Chủ tịch nước Tôn Đức Thắng đã ký Sắc lệnh phong tặng Phạm Tuân danh hiệu Anh hùng LLVT. Phạm Tuân tiếp tục phục vụ tại Trung đoàn “Sao đỏ”. Anh đã thực hiện hơn 200 lần xuất kích trong 5 năm tham gia chiến đấu."
Trong đoạn trên điều em thấy thích thú không phải là không chiến hạ Pháo đài bay hay là thành tích của bác Tuân.
Em đánh giá cao việc bác Tuân trong câu chuyện hồi ký của mình nhắc đến những người sỹ quan dẫn đường bay đã âm thầm cùng bác Tuân góp công bắn hạ B 52.
Công của sỹ quan dẫn đường trong Không quân là rất lớn nhưng lại thầm lặng ít được nhắc đến. Thành bại của một trận không chiến phụ thuộc vào vị trí của ta với máy bay địch lúc tiếp cận chiến đấu.
Trong chiến tranh hiện đại sau này hệ thống ra đa phát triển ở cấp độ cao, người lái có thể kiểm soát được không vực xung quanh. Đối với MIG 21 thời kỳ đó kỹ thuật ra đa còn kém và chủ yếu giai đoạn mò tìm mục tiêu và góc độ tiến công là do mặt đất chỉ đạo.
VÌ thế thời kỳ này nhiệm vụ sỹ quan dẫn đường khá quan trọng. Họ dẫn dắt máy bay cho tới khi tự phi công bằng mắt thường nhận ra mục tiêu . Đáng tiếc những chiến công thầm lặng đó ít được các phi công nhắc tới hoặc có nhắc thì cũng chỉ là nhắc chung chung kiểu khẩu hiệu " đoàn kết hiệp đồng, lập công tập thể ".( Cũng không loại trừ viết về các sỹ quan dẫn đường không quân không " hot " nên các nhà báo ít quan tâm ).
Bác Tuân tới giờ trải qua bao năm trong hòa bình, đã lên hàng tướng cao cấp mà hồi ký vẫn chưa quên tên các sỹ quan dẫn đường thầm lặng giúp mình lập chiến công từ thủa nào.
Đáng trân trọng phải không các bác !
|