Không sợ thất nghiệp
Không sợ thất nghiệp
( Chuyện hoàn toàn hư cấu. Mọi sự trùng lặp chỉ là ngẫu nhiên)
Vừa bò xe lên hè, thò tay bấm điều khiển cửa ga-ra...chuông điện thoại réo...
Quái, nhân nào nhằm lúc này gọi điện. Mới 19 giờ tối. Thường thì gọi chiều sau 21 giờ, gọi sáng trước 7 giờ...
- Alo...Ô hô chào anh Huy, trời đi vắng sao nay réo em, tối thứ 6 hả, OK
...Cái gì? Bar Liu - Pồn -xì ( Liu- Ponxi) ấy hả...Vâng, em rẽ qua anh. OK...
-Quái...lão này có bao giờ đi mấy cái bar của mấy thằng da vàng mũi tẹt làm chủ đâu. Nhất là chủ Liu-Pônxi là dân Tàu Đại Lục. Mèng thì cũng đi mấy bar của Nhật...
Tóm lại lão đi bar sang, mỗi lần ra ví vơi dăm cụ Franklin (100$)là nhẹ
Vừa đi lên bếp, vừa nghĩ, không hiểu...hắn lắc đầu.
Ngày mai mới thứ 6, gặp rồi sẽ rõ. Hắn lầm bầm.
Xe hắn nắn nót qua cây cầu xinh xắn tuyết trắng vương đầy thành cầu. Dưới con kênh nhỏ băng bập bềnh từng đám lững thững trôi, con đường nhỏ ngoắn nghèo lên xuống. Sau hơn một tiếng lặn lội giữa biển xe của một trong những thành phố lớn nhất nước Mỹ hắn như đến một thế giới khác, yên tĩnh, nên thơ...
Khu nhà giàu lên đồi xuống thung lũng đẹp như trong tranh của Shishkin. Những cây thông già nua tuyết phủ từng mảng như trong truyện cổ...
Khu nhà hơn triệu đô ở đâu cũng vậy, cảnh sơn thuỷ hữu tình như trong mơ. Đường ngoằn ngoèo lên xuống để bọn đạo chích có vào ra phóng xe khó mà chẩu cho nhanh.
Hắn đỗ trước cửa vila ba tầng tường đá khá sang trọng, dĩ là không đẹp như lâu đài các tỷ phú Mỹ nhưng dân Việt ta có cái nhà tổ bố thế này là hoành tráng lắm.
Chiếc Poscher màu đỏ chót xinh xắn đậu trong sân cạnh bể bơi . Chiếc xe của ái nữ nhà lão.
Chiếc Mercedes trắng bạc của phu nhân cùng chiếc Acura của lão nối đuôi nhau đỗ ngay lối vào nhà phía trái. Toàn loại thú dữ...
Ngắm nghía cơ ngơi nhà lão bạn thân hơn chục tuổi hắn lẩm bẩm bụng bảo dạ còn phải phấn đấu nhiều và cắp sách theo học lớp tiết kiệm cấp tốc...
Đang bần thần đưng trước hai cánh cửa gỗ sồi nâu bóng thì bỗng cửa mở. Hắn há mồm:
- Vào đi Quân. Anh ngồi lầu trên thấy xe em vào, đưa áo khoác cho anh...
-Dạ. Hắn bước vào mà lòng dạ phân vân. Mọi lần đến nhà lão hắn bấm chuông đến tê tay.
Cả nhà lão luôn ngồi nghỉ ngơi trong nhà...phơi nắng bốn bề, năm bên (cả mái nhà nữa lại chả năm) toàn kính trong vắt. Không dể ý là đâm sầm vào kính.
Vậy mà hôm nay lão ngự đâu phòng gì đó lầu 2 nghia ra đường. Chắc trời sắp bão lớn...
Hắn vào phòng gia đình,ngồi xuống cái gế bành da đỏ sẫm đinh mạ vàng điểm quanh đệm đỏ như ghế trong phòng khách của Lui Philip, sát cạnh lò sưởi củi chất cẩn thận, lửa cháy bùng bùng, nổ tí tách.
Sang thật, cứ như quý tộc thế kỷ 19. Hắn ngưỡng mộ ngắm cái lò sưởi trang trọng...
Trước mặt hắn hiện ra ly vang đỏ, đĩa chocolate...Hắn ngước lên nhã nhặn
-Cám ơn chị. Phu nhân của lão này đẹp thật. Mà thế nào là đẹp nhể.
Hay tại chị da trắng, mắt lá răm lúc nào cũng tươi cười làm tất thảy đều vui vẻ mà thấy chị đẹp. Chịu. Phải cái chỉ nhỏ bé cao thước rưỡi...
Lão tiến vào trang nghiêm trong nền đỏ sẫm từ bàn ghế đến thảm, rèm treo đỏ sẫm cài hoa văn vàng óng, chiếc ki-mô-nô của lão cũng đỏ sẫm hoa văn kim tuyến vàng. Cứ như mơ...
Hắn ngồi giơ ly vang cụng gió. Lão cũng vậy giơ ly vang sẫm sóng sánh về phía hắn rồi cứ đứng mà nghiêng ly dốc vào một ngụm như hắn. Cả hai cùng chép chép miệng, lưỡi nghe chừng rất hài lòng.
- Anh cất chai Royal Flush này từ thập kỷ nào thế. Hắn tợp thêm ngụm nữa rồi chép miệng hạnh phúc.
- Anh làm gì mà trịnh trọng quá thế, đãi em rượu này em ngại chết. Hắn tiếp vẻ ngại ngùng.
- Chả mấy khi thư thả. Cứ uống đi đã. Lão từ từ ngồi xuống ghế bành đối diện.
Hắn nhìn sâu vào mắt lão rồi tợp thêm ngụm vang đỏ chờ đợi. Hắn làm ngụm lớn. Hắn dốc ly...Lão vẫn trầm ngâm ngắm ly vang đỏ sánh ...
- Đi Liu Pồn-xì thôi anh...Hắn nhẹ nhàng nhưng cương quyết.
-Ừ. Lão giật mình như từ trên trời bỗng rơi phịch xuống đất.
Hắn với tay lấy áo khoác, hắn nhìn lão, nhìn vào trong nhà rồi lại nhìn lão dò hỏi:
- Không, chị không đi. Hôm nay bả để đám đực rựa tự do. Lão bạn hắn trần tình.
Hắn há mồm. Chắc bão tuyết đến nơi chứ chả chơi. Chị cấm có để lão đi đâu một mình. Thời buổi này lương gần trăm rưỡi ngàn đô một năm, lớ quớ không canh chừng cẩn mật các em chân dài đến nách trẻ trung bắt cóc như bỡn.
Hắn từ từ lượn ra đường cái lớn. Xe cộ chen vai thích cánh chậm rãi tiến về trung tâm. Chiều thứ 6 nào khá hơn? Làm gì có. Phải mất tiếng nữa mới đến được Liu Pồn-xì
Hắn đỗ xe trước quán bar đỏ sẫm từ ngoài vào trong. Từ biển quảng cáo, đèn, bàn ghế, cả bể cá cảnh đèn chiếu đỏ lòm.
Cậu loong toong chạy ra mở cửa xe. Hắn đưa cho cậu nhỏ chắc là sinh viên làm thêm sau giờ học 5 đô. Cậu nhỏ lái xe vào bãi đỗ cách quán 500m...
Bể cá cũng đỏ, mấy cây rêu, rong thành nâu-xanh-đỏ...Con cá rồng ban ngày chắc là Thanh Long, Ngân Long gì đó giờ thành Huyết Long
Hắn tìm được bàn đôi cạnh cửa sổ. Những cây thông cảnh ngoài trời bên khung cửa kính cầu kỷ còn vương vài nắm tuyết cũng đỏ lòm bởi đèn nháy rặt đỏ.
Cậu bồi bàn lịch lãm quần đen áo sơmi đỏ nơ đen chia quyển menu dày cộp đỏ chót...
Màu mè cứ như quốc tang...
Chai Imperial Blue Whisky thả trong xô đá được bê ra. Gỏi gà tuyết nhĩ hiện ngay sau...
Chai rượu còn nửa. Đĩa salat gà, tuyết nhĩ đã hết. Đĩa bò xào Thượng Hải chỉ còn mấy cọng hoa cải cay chơ vơ...Hắn yên lặng giương mắt chờ đợi...
Lão vẫn nhìn đâu đó xa xăm trong tiếng nhạc nền phim Bến Thượng Hải.
Hắn với chai rót vào ly lão...
- Anh mất việc rồi. Lão thì thào. Hắn giật nảy người...
...nhà anh mới trả có một nửa. Cách đây 15 năm là 600 ngàn. Anh trả trong 30 năm. Cộng tiền lãi khi trả xong lên gần triệu hai. Anh mới trả được hai phần ba. Giờ thì nhà còn 500 ngàn...
Hắn thở đánh sượt.20 năm trước ...
Khi lão vào Mỹ để lấy thẻ xanh nhanh lão nhận công việc lương thấp làm tít ngoài đảo, lương 60 ngàn một năm. Chi phí đi lại, thuê nhà, nuôi vợ ngồi nhà sinh hai con trong 6 năm, đóng thuế...còn được gì không nợ là may.
Hai năm sau lương 80 ngàn, rồi lên tiếp. Lão làm ngày 12-14 tiếng. cách đây 5 năm lão lập công ty IT riêng, một mình vừa là chủ, vừa là tớ ký nhận hợp đồng. Cái nào lớn thì thuê thợ ngoài, được biết không năm nào lão được qua 150 ngàn.
Kinh tế Mỹ xuống, việc làm khó kiếm. Lão lại phải lấy công làm lãi...
Kinh tế toàn cầu sập, dân IT lao đao nặng. Bill Gates một năm còn ra đi mười mấy tỷ...
Dân Việt ta mắc thói...sĩ. Tiền lương vậy thì đừng gắng vay mượn mua nhà đắt tiền. Cố mà tô cho cái mặt tiền giao tiếp hoành tráng.
Hắn từ tốn rót rượu cho lão...
- Em xem công ty em có cần người không. Lão hỏi hắn đầy hy vọng.
Hắn dốc tuột ly rượu vào họng nhìn lão.
Lần trước hắn moi được cái hợp đống của FAA cho lão. Mợ chủ thầu dự án của Chính Phủ nhìn cái laptop 2000$ của lão thèm muốn than là máy của mợ nát quá, thế mà lão lờ tít.
Hắn gợi ý thì lão bảo ở Mỹ không như ở Việt nam, đút lót lôi thôi là vào tù. Hắn chán chả buồn nói. Vừa mua cái Sony 2000$ xong công ty lại trang bị cho con IBM gần 2000$. Hắn nghiến răng bê con Sony nhẹ bỗng thẩng đến mợ FAA.
Mợ không nhận thẳng văn:
- Em không làm cái này. Em không được 1 cent từ nó. Em cho chị vì lý do gì?
Hắn cười tươi như hoa:
- Em vừa sắm một chiếc thì Công ty lại trang bị thêm chiếc nữa...
- Chiếc này của công ty à...Mợ FAA ngắt lời hắn.
- Không ạ, chiếc đó em mua cách đây tháng rưỡi. Chiếc này -hắn chìa con IBM - là công ty trang bị. Em cần hai chiếc làm gì.
- Cậu cho chị vì lý do gì. Mợ FAA giọng đầy nghi ngờ.
- Chị giúp bạn em cũng như giúp em thôi. Em may mắn đã quen biết chị. Mà chị cũng giới thiệu cho em xin việc mấy nơi...
Hắn mở to mắt chân thành nhìn mợ FAA đầy biết ơn.
Mợ FAA nhìn hắn dịu hẳn:
- Nhưng em vào GM đâu cần chị. Sao em không mở công ty hay chuyển về làm các công ty nhỏ. Chị sẽ có hợp đồng của Chính phủ cho em. Công ty em to quá thế giúp em cũng khó. Hơn nữa hợp đồng của Chính phủ qua công ty em phải qua các sếp lớn, không qua em được.
- Vâng, em cám ơn chị. Nhất định sau này em sẽ làm như chị hướng dẫn. Bây giờ thì em phải lo chờ thẻ xanh đã ạ...
- Yên tâm đi, cậu về công ty lớn thì giấy tờ nhanh thôi. Chị sẽ qua Sở Ngoại kiều hỏi người quen xem giấy tờ đi đến đâu rồi cho em.
- Thế thì quý quá. Em xin cám ơn chị...
Hắn nhớ lại cái vụ hắn giúp lão. Mât toi 2000$. Hắn đã tính mình không xơ múi gì. Ai dè mất thêm tiền...
Hợp đồng 150 ngàn đô theo nguyên tắc của Việt nam thì chí ít mợ FAA cũng được lại quả 15 ngàn, không nói chát là phải 30 ngàn. Có 2 ngàn bọ mà...
Lại thêm màn lão chỉ biết sử dụng Lotus, Java mà quả này phải làm trên C++. Hắn lại phải tìm hai chuyên gia IT từ Nga làm mấy công ty nhỏ ở Mỹ làm thêm cho lão với giá 1/2 ( trả tiền mặt khỏi đóng thuế)
Hai thợ này lại quả cho hắn mỗi người một ngàn nhưng hắn không cầm.
Hắn một thân một mình, lương ngang ngửa các vị.Các vị kia vợ bìu, con ríu.
Hắn nghĩ đã nghèo thì thêm 2 ngàn chả hết nghèo. Đã giàu thêm 2 ngàn cũng chả giàu thêm....
Sau đó lão than thở mợ FAA giao phần tiếp theo cho bọn Ấn độ....
|