Tôi xin kể về vài trường hợp nhớ và quên rất đặc biệt.
Nhà thơ, nhạc sỹ tài hoa Nguuyễn Trọng Tạo có trí nhớ tuyệt vời. Ông nhớ hết, không quên điều gì, kể cả khi đã uống dăm bảy tuần rượu. Ông nhớ tên bất kỳ ai ông từng gặp, nhớ cả sinh nhật của họ. Ông thuộc lòng thơ mình và cả nhiều thơ người khác nữa.
Ngược lại, nhà thơ Lưu Trọng Lư nổi tiếng về sự không nhớ của mình. Ông không thuộc bài thơ nào do chính mình viết ra. Cha tôi kể có lần chứng kiến ông hỏi đứa con chạy vào xin tiền: "Mày là thằng nào, là A, B hay là C"!
Con người có khoảng 100 tỷ nơ ron thần kinh. Thường mỗi ngày chết bớt đi 5.000 cái. Người bình thường sử dụng tối đa đến 3 tỷ, thiên tài như Lê nin thì phát huy được khoảng 4 tỷ nơ ron thần kinh.
Nói về sự nhớ và quên thì tôi, một anh vô danh tiểu tốt, cũng có những điểm đặc biệt. Tôi không thể nhớ nổi một số điện thoại. Hồi nhỏ tôi ghét nhất là bài học thuộc lòng. Tôi cũng không hay nhớ tên những người quen.
Ngược lại, tôi nhớ mặt người rất tốt, và đặc biệt tôi rất nhớ các sự kiện và các diễn biến của nó.
Ví dụ, tuy mới gặp Anh Thư có một lần nhưng 10 năm sau tôi có thể vẫn nhớ lần đó trông AT như thế nào, hai người gặp nhau ở đâu, đã nói những chuyện gì v.v.
Ngày nay chúng ta có thêm "bộ nhớ ngoài" là Google và các công cụ tìm kiếm khác. Chỉ cần copy đoạn thơ, nhờ bác Google tìm hộ, là trong vòng chưa đầy 1 giây, ta có ngay tên bài thơ có đoạn thơ đó và đương nhiên là có cả tên tác giả. Vì thế nhiều người trở nên "lười nhớ" hơn.
Anh Thư bắt đền. Vậy hôm nào AT ra Hà Nội, xin mời một chầu cafe nhé?
Để thử trí nhớ, tôi xin ra câu đố: Hai câu thơ sau của tác giả nào?
Anh yêu em, em yêu người khác
Em bắt đền anh, anh đền ai?