TRUYỆN CÁ QUẢ - Chú Biên - Nguyến Hữu Hùng
Khi cá quả con bằng đầu đũa, chúng gặp phải sự đe dọa của rắn mòng (rắn bùn). Rắn mòng là loài rắn nước, không có nọc độc, đôi mắt trông lờ đờ, nhưng dưới nước nó rất nhanh; ép mình trong rễ của bè rau muống, bèo Nhật Bản; hoặc đầm mình dưới bùn, chờ đợi đàn quả con bơi qua là đớp liền. Những tổ cá quả của cá bố mẹ một năm tuổi, chưa có kinh nghiệm cũng như sức mạnh bảo vệ quyết liệt đàn con của mình; khi trưởng thành, đàn chỉ còn lại vài chục con là nhiều.
Một điều trớ trêu thay, trong môi trường tự nhiên, luôn luôn song hành đồng thời hai loài cá này: ở đâu có cá quả, là ở đó có cá săn sắt.
Thời kỳ đang ấp trứng, cá bố mẹ cũng canh giữ cẩn thận, nhưng khi trứng nở thành ấu trùng (rồng rồng con) rồi; cá bố mẹ liều mình bảo về đàn con bằng bất cứ giá nào. Đợi trứng nở thành cá quả con rồi mới câu, chắc chắn sẽ tóm được cả đôi. Với lại bốn hôm nữa, vào đúng chủ nhật, cháu được nghỉ học, chú được nghỉ ca. Hai chú cháu mình cùng đi.
Mải nghe chú Biên kể chuyện, tôi quyên cả ăn sáng; mãi khi em Quang sang gọi, tôi mới rời được chú Biên.
Thấp thỏm đợi đến ngày chủ nhật. Thấy tôi dậy sớm, mẹ tôi hỏi:
- Hôm nay chủ nhật, không phải đi học, con dậy sớm làm gì?
- Chú Biên hẹn, nhờ con chút việc!
Mẹ không vấn hỏi chú Biên nhờ tôi việc gì? Chỉ dặn, xong việc rồi về ăn sáng.
Đánh răng, rửa mặt xong, tôi vào khu tập thể của nhà máy gọi chú Biên.
Chú Biên vẫn còn ngủ, vì đêm qua chú trực ca. Chú Bẩy Choắt ở cùng phòng với chú Biên cũng đã dậy. Chú đang lau chùi chiếc xe Cub sừng hươu-máy cánh ở ngoài hè. Nghe đâu chú mua lại của một tay thủy thủ tàu viễn dương, giá những hai cây vàng. Vợ chú bán cả đôi hoa tai, của “hồi môn” duy nhất của bố mẹ cho khi đi lấy chồng. Bố mẹ cho thêm 5 chỉ, vợ chú và chú cũng phải vay thêm bạn bè, họ hàng; mỗi người một vài chỉ mởi đủ tiền. Chiếc xe màu ốc bươu đã bị bong sơn một số chỗ nên chú Biên gọi là chiếc “Cub gẻ”, nhưng nó lại là tài sản lớn nhất của vợ chồng chú, ngang giá với căn nhà 4 gian xây gác tường và cái thổ 5 sào đất của bố mẹ chú ở quê. Dưới bàn tay chăm chút và gìn giữ của chú Bẩy Choắt, lúc nào trông nó cũng bóng mượt.
Sở dĩ chú Bẩy có biệt danh là “Bảy Choắt” vì chú vừa bé, vừa thấp; chỉ cao khoảng 1m55-1m56, và chưa đầy 48 kilô. Chú Biên bảo:
- Bố mẹ chú Bảy trông có đến nỗi nào! Cô em gái chú cao to lừng lững. Có lẽ chú Bảy khôn quá nên người mới choắt lại!
Chú Bẩy cũng là người vui tính, hay kể chuyện tiếu lâm. Hai chú ở với nhau xem ra rất hợp, mặc dù dáng dấp có phần đối chọi nhau: người cao, kẻ thấp; chẳng khác nào thày trò hiệp sỹ Don Quixote và Sancho Pauza ở xứ Mantra trong truyện Đôkihôtê của nhà văn Tây Ban Nha Xecvantex.
Vừa trông thấy tôi, chú Bẩy trêu ngay:
- Chào anh bạn, sang thăm bố vợ sớm thế!
Chả là chú Biên có ba cô con gái: cô lớn nhất còn kém tôi bốn năm tuổi. Có lẽ thấy tôi lúc nào cũng cặp kè với chú Biên, nên trêu cho vui, chứ không có ý gán ghép gì. Còn tôi thân với chú Biên vì nhiều nhẽ: Chú Biên vui tính, quý bọn trẻ con chúng tôi. Tôi quý trọng sự cư sử hào hiệp của chú ấy... Chứ thực tình, tôi còn rất trẻ con, chưa có một khái niệm gì về chuyện chú Bảy trêu.
- Cháu sang rủ chú ấy đi câu ạ! Tôi bẽn lẽn trả lời.
Chỉ vào chiếc ghế con, đóng bằng những miếng gỗ nhặt nhạnh trong nhà máy; chú Bẩy bảo:
- Ngồi uống nước cái đã, còn sớm chán. Chú Biên đêm qua trực ca, còn đang “kéo gỗ”.
Tôi ngồi xuống cạnh chú Bẩy, giả vờ như cũng rất quan tâm đến công việc lau xe của chú ấy; chứ tâm trạng tôi lúc này: mong chú Biên dậy.
__________________
Ласковый Май
|