View Single Post
  #2  
Cũ 11-07-2010, 23:05
heocon heocon is offline
Bánh bliny nóng - Горячие блины
 
Tham gia: Jul 2010
Bài viết: 7
Cảm ơn: 1
Được cảm ơn 25 lần trong 7 bài đăng
Default


VĂN HỌC NGA


G. TRÔIEPÔNXKI


[CON BIM TRẮNG TAI ĐEN

CHƯƠNG 1: Hai thầy trò một buồng

Rầu rĩ và dường như tuyệt vọng, nó bỗng kêu lên ăng ẳng, lóng ngóng lăn lê ra chỗ này chỗ kia,- nó tìm mẹ. Chủ bèn ôm nó lên lòng rồi nhét đầu vú sữa vào cái mõm xinh xinh của nó.

Mà chú chó con vừa đầy tháng ấy còn biết làm thế nào khi nó còn chưa hiểu cái quái gì trên đời này cả, và dù cho nó có rền rĩ mấy đi chăng nữa thì không mẹ vẫn hoàn là không mẹ. Và thế là hai hôm đầu chốc chốc nó lại cố cất lên cái điệu nhạc buồn ấy. Tuy vậy nó cũng ngủ thiếp đi trên tay chủ với chai sữa ôm khư khư trong lòng.

Nhưng đến ngày thứ tư thì cún ta đã bắt đầu quen quen với hơi ấm tay người. Giống chó con vốn rất nhạy cảm với sự vuốt ve.

Nó còn chưa biết tên mình, nhưng một tuần sau thì đã xác định được một cách chính xác nó là con Bim.

Được hai tháng nó đã đưa con mắt ngạc nhiên mà nhìn các vật trong phòng: cái bàn giấy quá cao đối với nó, còn trên tường , khẩu súng, cái túi săn và khuôn mặt người tóc dài. Tất cả những cái đó nó cũng mau thấy quen mắt. Bây giờ thậm chí nó đã chẳng ngạc nhiên gì về chuyện người trên tường cứ yên re, không nhúc nhích: người ấy chẳng cựa quậy thì cũng chẳng có gì đáng quan tâm. Thực ra đôi lúc nó cũng ngó ngó nghiêng nghiêng: thế là cái quái gì nhỉ,- mặt người kia sao lại từ trong cái khung nhìn ra, như từ sau cửa sổ vậy?

Bức tường thứ hai nom hay hơn. Tường ghép toàn bằng những phiến đá khác nhau mà chủ nó có thể rút ra rồi lại có thể đặt như cũ được. Tới bốn tháng tuổi, khi đã có thể đứng dựng lên hai chân sau, Bim đã tự mình lôi ra được một phiến, nghiên cứu xem nó là cái gì. Nhưng chẳng hiểu sao cái phiến ấy lại kêu sột soạt và giắt một tờ vào răng Bim. Xé nát tờ giấy ấy ra thật là lí thú vô cùng.

-Lại cái trò gì nữa thế này? –Chủ nó kêu lên. -Không được! –và gí mũi Bim vào cuốn sách. – Không được. Không được

Mắng xong, chủ thôi không đọc cuốn sách nữa, nhưng Bim thì chưa thôi: nó chăm chú nhìn chồng sách hồi lâu, đầu lúc nghiên bên nọ, lúc ngoẹo bên kia. Và xem chừng nó đã quyết định thế này: cái này là không được thì ta lấy cái kia vậy.Nó len lén bíu vào gáy một cuốn sách rồi lôi tuột xuống gầm đi văng; nằm đó, thoạt đầu nó lấy răng xé một góc bìa, rồi góc thứ hai, rồi trong lúc mải mê nó quên cả thận trọng, lôi cuốn sách bất hạnh ấy ra giũa phòng, bắt đầu lấy chân xé ra một cách dễ dàng như không, vừa xé lại còn nhảy cẫng lên nữa chứ.

Và thế là lần đầu tiên trong đời, nó đã được biết thế nào là “đau”, thế nào là “ không được”. Chủ nó rời bàn đứng dậy, nghiêm khắc nói:

-Không được!- Ông beo tai nó.- Mày xé rách mất của tao cuốn “Kinh thánh cho giáo dân và người ngoại đạo” rồi, đồ ngốc ạ!- Và nhắc lại:- Không được!Sách- Không được! Ông beo tai nó cái nữa.

Bim kêu lên ăng ẳng, bốn chân chống cả lên trời. Và cứ nằm tênh hênh thế, nó nhìn chủ, không sao hiểu nổi chuyện gì đã xảy ra.

-Không được! không được!- Chủ cố ý nói đi nói lại và gí cuốn sách vào mõm nó mấy lần, nhưng đã thôi không trị tội nó nữa. Rồi ông bế nó lên, vuốt ve nó và cứ một điều nói mãi:- Không được, cu con ạ, không được đâu, đồ ngốc ạ.

-Rồi ông ngồi xuống. Và đặt nó lên lòng.
Từ thuở còn thơ, Bim đã nhận được ở chủ bài học luân lí qua câu chuyện cuốn” Kinh thánh cho giáo dân và người ngoại đạo” như vậy đó. Bim liếm liếm tay chủ và đăm đăm nhìn vào mặt ông.

Nó đã thấy thích khi chủ chuyện trò với nó, nhưng giờ đây quanh đi quẩn lại nó mới hiểu được có hai tiếng “Bim” và “ không được”. Và nó cũng lấy làm thú vị, rất thú vị quan sát mớ tóc bạc xõa xuống trán chủ nó như thế nào, đôi môi hiền hậu của ông mấp máy như thế nào, và mấy ngón tay ấm áp dịu dàng của ông khẽ vuốt lên lông nó như thế nào. Nhưng Bim cũng biết xác định được một cách tuyệt đối chính xác vào lúc nào chủ nó đang vui hay đang buồn, đang mắng hay khen nó, đang gọi hay đuổi nó đi. Quả là đôi lúc ông cũng buồn thật. Lúc đó ông vừa nói với mình vừa nói với Bim:

-Thầy trò ta sống như thế đấy, ngốc nghếch ạ! Mày nhìn gì bà vậy?- Ông chỉ bức chân dung.- Cu con ạ, bà mất rồi. Bà không còn nữa, không còn…- Ông vuốt ve Bim và nói, không chút hoài nghi:- chà, Bim ơi, cu con ngốc nghếch của tao. Mày còn chưa hiểu cái quái gì cả.

Nhưng ông chỉ đúng có phần nào thôi, bởi vì Bim đã hiểu là lúc này đây, người ta sẽ chẳng đùa nghịch với nó đâu, rằng cái câu “ngốc nghếch” là ám chỉ nó, và cả cái tiếng “cu con” cũng vậy. Thế là , mỗi lần người bạn lớn của nó gọi “đồ ngốc” hay “ cu con” thì Bim lập tức chạy đến như nghe thấy gọi tên riêng của nó vậy. Và nếu vào lứa tuổi nó, nghe giọng nói mà hiểu được nghỉa thì rõ ràng nó hứa hẹn là một con chó thông minh hiếm có.

Nhưng chỉ trí khôn thôi có đủ để xác định vị trí của con chó trong họ hàng nhà chó không? Đáng tiếc là không. Ngoài cái năng khiếu thông minh ra, ở Bim không phải điều gì cũng ổn cả

Thay đổi nội dung bởi: heocon, 12-07-2010 thời gian gửi bài 22:23
Trả lời kèm theo trích dẫn
Có 6 thành viên gửi lời cảm ơn heocon cho bài viết trên:
Hoa May (12-07-2010), hungmgmi (11-07-2010), Siren (11-07-2010), USY (14-07-2010), Vania (11-07-2010), Xamova (14-07-2010)