Kỷ niệm về một tai nạn máy bay ở trường Không quân Krasnoda -Phần 2
Tiếng động cơ phản lực hú rít êm êm quen thuộc nghe sướng. Gã tự cho phép mình thư giãn một chút sau khi phải tập trung tư tưởng vào việc cất cánh. Đầu đã chùng lại. Theo thói quen gã liếc mắt qua kiểm soát lại các thông số bay cơ bản. Hướng, vận tốc và các thông số động cơ của chiếc máy bay hắn điều khiển đều đúng như quy phạm.
Máy bay của hắn đang trong quá trình lấy độ cao nên tiếng động cơ hơi gằn gằn , nằng nặng. Chẳng có gì đặc biệt. Đài chỉ huy cho hắn bay hôm nay độ cao 4800 m trong hành trình tới không vực 5. Thoáng cái đã đủ độ cao quy định, gã hạ thấp dần góc lên, khéo léo điều chỉnh vòng quay động cơ cho phù hợp với vận tốc hành trình 600 Km/giờ. Kiểm tra lần nữa hướng bay, gã bắt đầu cảm thấy nhàn rỗi trong quãng đường mất gần 5 phút tới khu vực tập luyện số 5.
Tiếng điện đàm léo nhéo trong chiếc mũ bay làm gã thấy cũng đỡ tẻ. Gã chợt thoáng nghĩ tới thằng nhọ khi nẫy lái chiếc máy bay số 35 đi qua chào gã. Thằng nào nhỉ ? Gã chợt tò mò muốn biết. Tiện thể, cũng phải giết nốt số thời gian trong khi đợi con chim sắt cõng gã tới bãi tập.
Nghĩ là làm, gã với tay sờ cái núm điều chỉnh âm lượng. Quen quá rồi, nhắm mắt sờ gã cũng biết công tắc nào ở đâu. Cái câu rõ như lòng bàn tay nghe ra lạc hậu với gã. Gã vô thần nên chẳng biết lòng bàn tay gã thế nào. Có một em lẩn mẩn xem tay gã ( sờ thì đúng hơn ) bảo gã có đường xuất ngoại. Vậy mà thật.
Gã vặn nhoáy một cái là đúng âm lượng gã cần. Tập với ca bin này 2 năm rồi . Câu lòng bàn tay, bàn chân gì đó với bọn gã phải sửa lại. Phải sửa thành rõ như lòng cabin mới chính xác. Âm lượng cho chiếc tai nghe trong mũ bay hôm nay nghe nét .
Vừa nhàn tản bay, gã vừa chú ý theo dõi tiếng báo cáo về đài chỉ huy của từng phi công. Gã có thể nhận ra một giọng nói quen thuộc của bạn gã hoặc qua số hiệu phi công. Tìm ra trò chơi cho quãng đường bay hành trình buồn tẻ, gã thấy hưng phấn hẳn lên.
Chưa tìm thấy thằng bạn nhọ nhưng gã lại chộp được Tiến. Tưởng bay không vực nào hóa ra hôm nay cũng bay bài này à . Tiến “ còm ” bạn hắn đang ở không vực 5 chuẩn bị hoàn thành bài tập. Vậy là Tiến bay ra thì gã vào tập trong đó.
Thảo nào khi nẫy đài cho gã bay thẳng thêm một đoạn câu giờ gần 40 giây nữa rồi mới phát lệnh cho gã rẽ hướng vào không vực. Như cái máy gã chấp hành mà cũng chẳng buồn để ý lý do. Lắng nghe mất mấy chục giây chưa phát hiện ra thằng bạn nhọ, gã chán.
Gã lại nhoáy cho tiếng điện đàm nhỏ bớt đi cho đỡ điếc tai. Gã hếch mặt như vểnh râu nhìn ra ngoài ca bin. Nói cho oai vậy chứ thực chất dù gã bói cả ngày không được cộng râu làm thuốc. Bọn gái Nga nó trêu “ hôn đàn ông không râu như hôn trẻ con”, gã vênh mặt không thèm tự ái. Đỡ tiền mua dao cạo.
Gã ngó nghiêng xuống mặt đất với những địa tiêu quen thuộc. Mặt đất trôi từ từ dưới cánh bay. Độ cao 4800 mét, tốc độ 600 km /giờ chậm rề rề. Chiếc máy bay của gã trôi trên với mặt đất chẳng khác một con thuyền lừ đừ trên mặt hồ phẳng. Chẳng có gì hấp dẫn đối với gã khi tuần nào cũng vài lần bay qua đây.
Có một lần gã lấy xe môtô chạy thử tới tận nơi này xem thế nào cho biết. Cả đi cả về oan gia cả buổi sáng chẳng có gì hay ho. Nàng hoa tiêu cằn nhằn dỗ mãi mới chịu làm lành. Nàng phạt gã vì tội gã cứ nhất định đòi đi khi nàng báo trước là chán lắm, không có gì đâu. Nàng nâng quan điểm quy cho gã cái tội không tin nàng. Nàng dấm dẳng “ Đã bảo là không có gì còn cố đi ”.
Chắc nàng nghĩ phải hy sinh một buổi sáng cùng đi với gã là chúa lắm. Hừ, một sự hy sinh cao cả thật. Được cái gái Nga nói tha là tha ngay sau 30 giây. Cười tươi như hoa luôn. Phải gái Việt chắc mất nguyên ngày luôn.
Sau bữa đó, mỗi khi bay qua vùng này gã hết xốn xang vì cảnh đẹp và ước ao một lần nhúng chân vào dòng sông đang uốn lượn dưới cách bay. Dòng sông nhìn từ trên cao mấy nghìn mét xuống thơ mộng uốn lượn nom đẹp. Mấy ông thi sỹ nếu mà làm phi công nhìn thấy cảnh này thế nào mà chẳng ví von với dải lụa hay dải váy gì đó. Nhìn nước phản chiếu lên loang loáng đẹp như gương chắc là mê hồn trận rồi. Lính tẩy như gã còn thấy mê nữa là.
Rồi cũng vỡ mộng hết . Tưởng đẹp thế nào. Mò đến tận nơi thấy không khác gì cái ao tù đằng sau khu tập thể nhà gã ở Hà nội. Toàn ếch với đỉa lúc nhúc ngự ở đó. Cũng tội con sông nhỏ chảy qua đồng bằng phẳng phiu của vùng Kuban. Vào mùa cạn, nước có đâu mà chảy. Mỗi tý váng nước loang loáng phía trên mặt sông che cho mấy tầng bùn thối với rác rễ cây lau lách.
Chợt có tiếng gọi tên gã léo nhéo. Gọi gì thế ? Tên gã là 33 . Tên gã do Lực lượng Không quân Liên xô khai sinh từ đầu mùa bay và có đăng ký trong sổ của trực ban Quân khu Cápcadơ.
Lúc đầu bọn gã nghe như số tù, sau rồi cũng quen. Cái quái gì thế này ? Đập vào tai gã là tiếng gọi của đài chỉ huy bay.
- 33, nghe rõ trả lời ? 33 nghe rõ trả lời ?
Liếc qua thông số đồng hồ gã nhấn vội công tắc điện đàm báo về chỉ huy sở.
- 33 nghe rõ! hướng 152- độ cao 4800- vận tốc 600
Tiếng đài chỉ huy nhẹ nhàng rành rọt đáp lại ngay lập tức
- 33 ! hướng 152- độ cao 6000- vận tốc 600- không vực 5
Gã như cái máy được nhấn nút kích hoạt đồng bộ. Miệng gã báo đài chỉ huy đã nghe rõ và nhắc lại mệnh lệnh như con vẹt cho đài qua điện đàm. Chẳng chậm một giây, tay trái gã đẩy thêm vòng quay động cơ, tay phải gã kéo cần lái vào lòng ngóc cổ chiếc tiêm kích của gã bay vọt lên chiếm độ cao 6000 mét.
Chiếc máy bay của gã như tỉnh ngủ khẽ rùng mình vươn lên nuốt gọn thêm 1200 mét độ cao ngon ơ. Vài giây sau gã đã nhấn công tắc báo về đài các thông số cũng như thông báo cho đài gã đã chiếm được trần bay 6000 mét.
Miệng trả lời, tay đẩy cần lái, mắt nhìn đồng hồ và quan sát bên ngoài nhưng đầu gã vẫn treo câu hỏi có chuyện gì mà đài bắt gã tăng độ cao thêm tới cả hơn ngàn thước như vậy. Vẫn nghe “ Mũi đỏ ” phi đội phó đang trực chỉ huy phát ra rành rọt . Còn nghe bổ xung thêm giọng thân thuộc của ông chú “Rút_nhíc” trung đoàn phó.
Ông ra lệnh cho cả hơn chục chiếc máy bay lập lại trật tự mới trên bầu trời. Vừa bay vào không vực 5 gã vừa đoán già đoán non chuyện gì xảy ra. Có chuyện gì đây mà Đài chỉ huy kêu tất cả quay về căn cứ. Tại sao chỉ trừ mỗi gã không bị gọi về mà lại tiếp tục phải bay vào không vực 5.
Chẳng cần linh tính gã cũng biết có chuyện không ổn. Lệnh phát ra vẫn rành rọt khúc triết. Chỉ huy bay vẫn bình tĩnh điện đàm như thường lệ. Gã nghe thế cũng vững bụng.
Cấp chỉ huy toàn phi công lõi đời với số giờ bay mèng mèng cũng 2000 nghìn giờ. Vượt qua đầu hàng trăm phi công khác mới leo được lên ghế chỉ huy bay của Căn cứ. Lấy danh ba vạn, ba triệu dễ gì mà mất bình tĩnh để bán danh trong mấy phút cỏn con.
Linh tính mách cho gã đây không phải là một cuộc diễn tập kiểm tra đột xuất của Bộ tư lệnh Không quân. Qua nội dung điện đàm gã biết các máy bay đang luyện tập ở không vực gần sân bay tới tấp vào hạ cánh. Biên độ giãn cách giữa các máy bay khá gần.
Cứ một chiếc từ vòng một sang vòng hai thì ngay lập tức có ngay chiếc khác điền ngay vào vòng một. Qua điện đàm xuất hiện giọng Nga chuẩn rõ ràng rành mạch. Đó là mấy chiếc máy bay do các phi công thầy bay lái cắt thẳng vào vòng 3 vòng 4 bỏ qua vòng 1 vòng 2 vào hạ cánh gấp.
Đài chỉ huy vẫn nghiêm khắc thực hiện đúng quy phạm hạ cánh đối với mấy chiếc máy bay do những học viên như gã lái. Chỉ thoáng mấy phút đồng hồ mà bầu trời được dọn sạch sẽ như ăn nhát chổi của mụ phù thủy trong phim hoạt hình Liên xô.
Nghe đài chỉ huy nhắc các phi công, gã biết các máy bay hầu như cắn đuôi nhau hạ cánh. Đài chỉ huy vẫn không quên gã. Đài chỉ huy gọi gã và ra lệnh cho gã không thực hiện bài như kế hoạch và chỉ bay trong phạm vi không vực 5.
Gã báo cáo xin làm vòng số 8 góc nghiêng 30 độ trần bay 6000 mét. Đài chỉ huy chấp nhận. Đài chỉ huy nghiêm khắc nhắc gã giữ độ cao 6000 mét.
Chưa bao giờ gã lại bay trong một bầu trời hiu quạnh như vậy. Khi nào gã bay cũng nghe líu ríu lạo xạo trong tai nghe chiếc mũ bay tiếng nói của đài chỉ huy, của đồng đội. Lúc bình thường lâu lâu các học viên được gọi tên để báo cáo tình hình.
Qua các báo cáo này, kết hợp với hệ thống ra đa mặt đất, chỉ huy bay luôn luôn biết rõ máy bay của căn cứ hoạt động chỗ nào. Có lúc tới mấy chục chiếc cùng hoạt động trên bầu trời với thứ tiếng Nga hổ lốn mang âm sắc riêng của học viên các nước nghe khá nhiễu. Nhiều khi ồn quá nghe cũng bực. Giờ lặng im hết cả, gã thấy thoáng cô đơn ớn lạnh trong chiếc vỏ sắt. Câu hỏi có chuyện gì sảy ra trên bầu trời vẫn chưa có lời giải đáp cho gã.
* Còn nữa !