LÊ-NIN (tiếp theo) - Olga Bergon
Bù vào chỗ đó, chúng tôi có cuộc biểu tình phản đối lo* Cơ-giơn (* huân tước, một danh vị quý tộc Anh-ND). Lão ta đe doạ sẽ mở một cuộc can thiêp mới, nghĩa là mở lại chiến tranh, đói khát, một mùa đông rét mướt khác như hồi ở U-gơ-lích. Chúng tôi mang hết nhiệt tâm để làm việc ấy. Truờng học trống trải hẳn đi. Học sinh chuẩn bị một tấm băng kẻ bằng những nét chữ đen xiên xẹo khẩu hiệu mà ở Cửa ô ai cũng biết : “ Ngài huân tước ấy, chúng ta sẽ đập vỡ mặt người ra ”. Và chúng tôi khéo léo len lỏi vào làn sóng công nhân các nhà máy dệt, nhà máy đúc, nhà máy sợi, một dòng thác nóng bỏng đang thét gào, làm cho hè phố rầm rập tiếng giày, dội vang tiếng hô khẩu hiệu và cuồn cuộn biểu ngữ, băng cờ. Ngay từ đầu, chúng tôi đã bước rập như những người lớn : lớp 2B chúng tôi còn được cả sự may mắn diệu kỳ là đi sát ngay sau chiếc xe vận tải chở một cáí quan tài đen thui. Một công nhân rất đẹp, một chú công nhân trẻ bằng xương bằng thịt hẳn hoi, mặc bộ quần áo lao động màu xanh ghì chặt một con sào to tướng xuyên chéo qua nắp quan tài. Một tấm vải điều căng dọc thành xe, có câu : “ Chúng ta sẽ đóng cọc vào quan taì của giai cấp tư sản thế giới ” * ( Dân gian Nga xưa tin rằng, đóng một cái cọc vào quan tài của những tên phù thuỷ thì cái ma của chúng không thể tác quái được nữa ). Bị cuốn hút vào sóng người đang đổ vào thành phố, chúng tôi xuôi theo đại lộ Xsơ-lút-xen-bua men bên ngoài những xưởng máy cũ kỹ, ảm đạm của Xê-mi-ni-cốp-xki, những ngôi nhà gỗ, những túp lều ván. Ánh lửa căm hờn nhảy nhót trên những khuôn mặt nhem nhuốc, ròng ròng mồ hôi, đầy bụi ghét: chả là mọi người từ vừa xưởng máy xuống thẳng đường mà. Đường phố nồng nặc mùi dầu máy bẩn, mùi bụi bặm của các xưởng dệt, mùi cặn của nhà máy Xtê-a-rin. Lúc đoàn biểu tình đi ngang qua trước nhà máy Xê-mi-ni-cốp-xki, từ trên xe một người nào đó thét lên : “Đả đảo những con cá mập đế quốc chủ nghĩa ! ” Chúng tôi đồng thanh hô : “Đả đảo! Đả đảo ! Đả đảo ”. Rồi lấy hết gân cổ thi nhau hát, ai cũng cố gào hco thật to, át tiếng người đi bên cạnh.
Lũ quân Trắng với lão nam tước Đen
Định dựng chiếc ngai cho Nga Hoàng
Nhưng từ thảo nguyên đến tận các biển thuộc địa Anh
Không có đạo quân nào dũng cảm bằng Hồng quân
Tiến lên, Hồng quân! Đôi bàn tay chai cứng
Hãy nắm chắc lưỡi lê !
Quết chiến, hỡi tất cả anh em ta
Quyết tử chiến
Tiến lên, đây là trận cuối cùng !
Tiếp đó, chúng tôi hát bài : “Hướng về phía trước, bước đều, hỡi đồng chí ta ”, “ Thế giới ngập tràn đại dương nước mắt ” trong đó lặp đi lặp lại điệp khúc xúc động về lá cờ :
Đây màu đỏ, màu căm hờn
Đây màu đỏ, màu các đồng chí ta ...
với nhiều bài hát khác nữa. Chúng tôi hát không biết bao nhiêu lần bài Quốc tế ca :
Vùng lên hỡi các nô lệ ở thế gian .,
Điều đáng ngạc nhiên là bài nào cũng không còn khúc hát nữa. những “ biển thuộc địa Anh ”, những “ quyết chiến hỡi tất cả anh em ta ” đều trở thành thực tế chân thật, thực tế đơn giản về Hồng quân, về ý chí sẵn sàng chiến đấu. Chúng tôi không hát, mà nói lên, mà giãi bày những điều đang nung nấu trong tim ; tất cả chúng tôi, công nhân, và các thầy cô giáo đi bên cạnh chúng tôi, ai ai cũng đều làm như vậy.
*
* *
__________________
Ласковый Май
|