Trích:
Мужик viết
Ở đây em chỉ đồng tình với bác một nửa thôi, tức là vẫn dùng được cả "потерять", cả "забыть", cả "уронить" tùy theo nghĩa của chúng, phù hợp với suy nghĩ, thái độ của chủ thể.
|
Chính vì thế tôi mới nhấn mạnh việc ngữ cảnh đề rõ địa điểm của hành động là "trong lớp học", để giải thích, tại sao không thể dùng động từ "потерять" ở đây.
"Trong lớp học" nghĩa là gì? Là giảng đường, nơi diễn ra hoạt động dạy và học, chứ không phải nơi tập trung của bọn di gan, hoặc tội phạm. Đồng ý, ở đâu cũng có người gian, song ở đây ngữ cảnh được nghĩ ra để nói về cách sử dụng đại từ "свой", chứ không phải về hình trạng tội phạm trong các trường học.
Trong điều kiện môi trường như thế, A và B chỉ có thể để quên hoặc đánh rơi vé, và chúng nằm vất vưởng nơi nào đó và hoàn toàn
có thể tìm thấy chúng. Điều đó giải thích tại sao tôi nói không thể sử dụng động từ "потерять", bởi "потерять" - nghĩa là "mất và không có khả năng tìm lại được".
Trích:
|
"Địa điểm cụ thể nơi xảy ra hành động" không ảnh hưởng nhiều đến nghĩa của các từ đã nêu. Ở đây là "в учебном зале" - một không gian hẹp, nhưng "địa điểm cụ thể" có thể là "на улице", "в море", "в океане"... thì sao?
|
Câu đầu thì phủ nhận vai trò của "nơi xảy ra hành động". Còn câu sau thì lật ngược lại, đặt nghi ngờ chính điều được khẳng định trong câu trước. Thế là thế nào?
Tôi nhắc lại, chính vì hành động xảy ra không phải ngoài đường, ngoài nhà ga..., nơi xảy ra việc đánh mất và ít khả năng tìm được đồ đánh mất, tôi mới đề nghị dùng không phải động từ "потерять", mà là "забыть", "уронить". Ở đây anh không phải phản biện tôi, mà chỉ mở rộng chính ý tôi muốn nói.
Trích:
Tôi thấy câu "А и Б потеряли свои билеты в учебном зале. В и Д были там, но они не знают, где их билеты" hoàn toàn bình thường. Nếu có khúc mắc thì chỉ ở từ "их". Thay bằng "эти" sẽ rõ ràng thôi.
"А и Б потеряли свои билеты в учебном зале. В и Д были там, но они не знают, где эти билеты"
|
Trong khoa học không thể nói một cách cảm tính "Tôi thấy, tôi cho... là như thế", mà không có luận chứng: nếu đồng ý, cũng phải giải thích, anh đồng ý với cái gì và tại sao; còn nếu phản biện, anh phải chứng minh điều ngược lại.
Làm sao có thể là "bình thường", nếu có "khúc mắc"?
Ngược lại, như bây giờ tôi đọc lại, câu này hoàn toàn vô nghĩa và vô lý ở mọi góc độ. Chúng ta thử phân tích lại một lần nữa: "A và B mất vé
của mình trong phòng học". Trong câu này đại từ "của mình" thực ra hoàn toàn thừa, không cần thiết.
Tại sao?
Đại từ "của mình" "свой" chỉ được sử dụng trong trường hợp cần thiết phải nhấn mạnh sự phân biệt "cái của mình" với "cái của người khác"/"cái không thuộc về mình".
Ví dụ: "Tôi có hai chiếc ô tô. Chiếc thứ nhất tôi mua bằng tiền vay. Chiếc thứ hai tôi mua bằng tiền của mình"
"У меня две машины. Первую я купил в кредит, вторую же - на свои/собственные деньги".
Việc sử dụng đại từ sở hữu "của mình" trong trường hợp này là nhất thiết, bởi có sự cần thiết phải phân biệt rõ hai cách mua khác nhau hai chiếc ô tô: một cái mua bằng tiền đi vay, tức "không phải của mình" - đối chứng với "của mình".
Còn trong câu "A và B đánh mất vé của mình" có sự cần thiết phải phân biệt rõ vé của A và B với ai khác không? Không. Vì không có đối chứng về chuyện "sở hữu vé", nên bằng cách đó việc sử dụng đại từ "свой" ở đây trở nên vô nghĩa.
Điều đó giải thích tại sao, khi lần đầu tiên đọc, và viết hồi âm trong điều kiện "phản xạ tự nhiên" tôi đã không hề sử dụng đại từ này.
Trích:
Vì thế, từ nội dung của ngữ cảnh tác giả tự nêu, chỉ có thể có câu như sau:
А и Б забыли свои билеты в учебном зале. В и Д были там, но ничего не заметили.
Hoặc:
А и Б забыли билеты в учебном зале. В и Д были там, но никаких билетов не нашли/увидели/заметили.
|
Tóm lại, việc sử dụng đại từ "свой" ở đây là không thể, bởi trong câu không có
vế đối lập với vé "của người khác". Ngữ cảnh có thêm V và Đ, song ngữ cảnh nói về việc họ có mặt trong phòng học, chứ không phải về vé của họ.