Nhân tiện post lại bản dịch đầy đủ bài "Trên phố nhà tôi"
Trên phố nhà tôi
Trên phố nhà tôi đã bao năm rồi
Những bước chân vang, bè bạn tôi dần khuất.
Bè bạn tôi rời đi xa chầm chậm
Để vừa lòng cái bóng tối sau nhà.
Những công việc bạn bè tôi bỏ bê
Khiến trong nhà không tiếng nhạc lời ca
Chỉ những cô bé trên tranh Degas
Là vẫn sửa sang xiêm y xanh biếc
Ừ thì thôi, chỉ mong sao nỗi sợ
Không làm họ giật mình giữa đêm nay
Bạn tôi ơi! Sự khát khao phản bội
Đang làm mờ mắt bạn, bạn có hay?
Ôi nỗi cô đơn! Sao ngươi cay nghiệt thế
Ngươi lấy chiếc com pa bằng sắt long lanh
Và vẽ đường tròn khép kín lạnh xung quanh
Không đếm xỉa lời van xin vô ích.
Vậy hãy gọi ta và thưởng ta đi!
Ta – đứa con cưng được người ưu ái,
Nghiêng xuống ngực người, ta sẽ bình tâm lại
khi tắm trong dòng xanh biếc lạnh của người
Cho ta đứng trong rừng ngươi kiễng chân
Tại phía bên kia cử chỉ ai chầm chậm
Tìm một tán lá, và nâng lên ngang mặt
Cảm sự mồ côi, như phúc trời ban.
Hãy tặng ta sự yên lặng trong thư viện
Chủ đề trang nghiêm trong bản nhạc của ngươi
Và thông thái, ta sẽ quên mọi người
Cả người chết lẫn người đang còn sống.
Và ta hiểu sự thông tuệ với nỗi buồn
Điềm báo sẻ chia ý nghĩa kia bí mật
Thiên nhiên sẽ ghé xuống vai ta
Thông báo những bí mật thơ trẻ nhất
Và khi đó, từ bóng tối và nước mắt
Từ sự ngu ngơ nghèo khổ ngày qua
Những gương mặt bè bạn tôi tuyệt diệu
Sẽ hiện lên, rồi sẽ lại tan ra.
Nhắc đến Bella Akhmadulina mà không nhắc đến bài "ПРОЩАНИЕ" thì quả là một thiếu sót lớn. Không biết đây có phải bài thơ được biết đến nhiều nhất của bà không, nhưng quả thật sau khi nhạc sĩ Andrei Petrov (Андрей Петров) phổ nhạc, rồi Valentina Ponomariova (Валентина Пономарёва) hát trong phim "Bản tình ca nghiệt ngã" thì bài hát này có thể nghe thấy ở bất kỳ nơi đâu.
Bạn có thể download bài hát này
ở đây
Dịch bài thơ này có lẽ là không đơn giản lắm. Xin mời mọi người thử sức
Trích:
|
Akhmadulina viết
ПРОЩАНИЕ
А напоследок я скажу:
прощай, любить не обязуйся.
С ума схожу. Иль восхожу
к высокой степени безумства.
Как ты любил? - ты пригубил
погибели. Не в этом дело.
Как ты любил? - ты погубил,
но погубил так неумело.
Жестокость промаха... О, нет
тебе прощенья. Живо тело
и бродит, видит белый свет,
но тело мое опустело.
Работу малую висок
еще вершит. Но пали руки,
и стайкою, наискосок,
уходят запахи и звуки.
1960
|