View Single Post
  #2  
Cũ 27-11-2007, 08:57
tykva tykva is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Nov 2007
Bài viết: 822
Cảm ơn: 309
Được cảm ơn 998 lần trong 443 bài đăng
Default

Hix... Dạo này mình mắc bệnh bon chen nặng, thấy Nina dịch mình cũng phải theo đuôi một cái, chứ mình nhớ bài thơ này cả Hồng Thanh Quang cũng đã dịch rồi. Ngoài ra bản dịch của Hồng Thanh Quang cũng có thêm một đoạn mà trong bản tiếng Nga post trên kia mình không thấy.

Thì hãy gọi và thưởng ta đi chứ!
Ta, kẻ mi chiều chuộng đã bao lần,
Ngả đầu vào ngực mi, ta sẽ nguôi mọi sự,
Ta sẽ chìm trong giá buốt mờ xanh.


http://www.nuocnga.net/index.php?opt...710&Itemid=495

Thôi chót dịch rồi thì cứ post một cái trình làng đã

Trên phố nhà tôi

Bella Akhmadulina

Trên phố nhà tôi bao năm vẫn vọng
Tiếng bước chân, bè bạn tôi đi xa.
Họ chầm chậm theo nhau dần khuất bóng
Làm dày thêm khoảng tối phía sau nhà.

Ôi cô đơn! Sao ngươi tàn nhẫn thế,
Vung chiếc compa bằng sắt lạnh lùng,
Nghiệt ngã xoay tròn khép kín một vòng
Bỏ ngoài tai mọi nguyện thề vô ích.

Cho tôi nhé, kiễng chân trong rừng vắng,
Tận cuối kia tôi chầm chậm bước chân.
Tìm nhành lá tôi ấp lên gương mặt
Để cảm nhận ngọt ngào trong cô đơn.

Cho tôi nhé các thư viện bình yên,
Các bản nhạc trang nghiêm còn vang vọng.
Và thông thái, tôi quên đi hết thảy,
Kẻ chết người còn tôi cũng quên luôn.

Tôi ngộ ra trí tuệ với nỗi buồn,
Được giao phó biết bao nhiêu bí ẩn.
Mẹ thiên nhiên tựa vai tôi tin cậy
Và trao tôi những bí mật trẻ thơ.

Và khi đó, từ quá khứ ngu ngơ,
Từ nước mắt nhoà và từ bóng tối,
Những gương mặt bạn bè tôi dần hiện
Đẹp lạ lùng trước khoảnh khắc phôi pha.

Trích:
Белла Ахмадулина viết

По улице моей

По улице моей который год
звучат шаги, мои друзья уходят.
Друзей моих медлительный уход
той темноте за окнами угоден.

О одиночество! Как твой характер крут,
посверкивая циркулем железным,
Как холодно, ты размыкаешь круг,
не внемля увереньям бесполезным.

Дай стать на цыпочки в твоем лесу,
на том конце замедленного жеста.
Найти листву и поднести к лицу,
и ощутить сиротство, как блаженство.

Даруй мне тишь твоих библиотек,
твоих концертов строгие мотивы,
И мудрая я позабуду тех,
кто умерли или доселе живы.

И я познаю мудрость и печаль,
свой тайный смысл доверят мне предметы,
Природа прислонясь к моим плечам
объявит свои детские секреты.

И вот тогда, из слез, из темноты,
из бедного невежества былого
Друзей моих прекрасные черты
появятся и растворятся снова.
Trả lời kèm theo trích dẫn