Em cũng chẳng hiểu sao 2 khổ thơ cuối em lại đổi giới tính cho cái nhân vật trữ tình

, thôi thì cứ góp vui một chút
A.K.Tolstoi
Trên cánh đồng tuyết giờ tan hết
Hơi nước bốc lên từ mặt đất ấm sao
Hoa súng xanh nở trên hồ rạng rỡ
Bầy sếu gọi nhau trong gió thì thào
Rừng trẻ trung mặc áo choàng xanh lá
Đang nóng lòng chờ đợi những cơn giông
Tất cả ấm lên bởi hơi thở mùa xuân
Tất cả xung quanh đều yêu và ca hát
Buổi sáng bầu trời rỡ ràng trong suốt
Ban đêm sao mới rạng rỡ trên trời
Nhưng sao tâm hồn anh buồn bã thế
Và sao trái tim nặng trĩu vậy anh ơi?
Tôi biết lắm, bạn ơi, anh vất vả
Và nỗi buồn anh tôi cũng hiểu thông:
Giá như anh bay được tới miền quê cũ
Thì chẳng phải buồn khi ngắm mùa xuân…
Trích:
А.К.Толстой viết
Вот уж снег последний в поле тает,
Теплый пар восходит от земли,
И кувшинчик синий расцветает,
И зовут друг друга журавли.
Юный лес, в зеленый дым одетый,
Теплых гроз нетерпеливо ждет;
Все весны дыханием согрето,
Все кругом и любит и поет;
Утром небо ясно и прозрачно,
Ночью звезды светят так светло;
Отчего ж в душе твоей так мрачно
И зачем на сердце тяжело?
Трудно жить тебе, мой друг, я знаю,
И понятна мне твоя печаль:
Отлетела б ты к родному краю
И земной весны тебе не жаль...
|