Mỗi người có một cách hiểu và cảm nhận thơ.
Và dịch thì mỗi người lại càng có dấu ấn riêng.
Tôi tôn trọng bản dịch của Hoàng Anh. Tuy vậy, tôi vẫn thử dịch lại xem sao?
Có vài chỗ, theo tôi dịch giả Hoàng Anh đã dịch sai:
1. "Воротись, я сроднился с тобой!"
được dịch là:
“Quay lại đi em, ta lại thành thân thiết!”
Tôi dịch là:
“Hãy quay lại, ta đã từng thân thiết!”
Vì câu đó là nói về quá khứ, để tiếp nối với đoạn sau:
Nhưng quá khứ, đàn bà đâu cần biết
Họ thôi yêu, anh thành kẻ dưng rồi!.
2. "
Разлюбила - и стал ей чужой."
Hoàng Anh dịch là: "
Họ thôi yêu, anh thành khách qua đường"
Tôi cố bám sát từ "чужой": "
Nàng thôi yêu, ta thành kẻ dưng rồi!"
Và được lợi là vần "ôi" hợp với câu cuối:
"Chắc phải mua về con chó mất thôi"
Xin mời bạn đọc tham khảo:
ОДИНОЧЕСТВО
Иван Бунин
И ветер, и дождик, и мгла
Над холодной пустыней воды.
Здесь жизнь до весны умерла,
До весны опустели сады.
Я на даче один. Мне темно
За мольбертом, и дует в окно.
Вчера ты была у меня,
Но тебе уж тоскливо со мной.
Под вечер ненастного дня
Ты мне стала казаться женой...
Что ж, прощай! Как-нибудь до весны
Проживу и один - без жены...
Сегодня идут без конца
Те же тучи - гряда за грядой.
Твой след под дождем у крыльця
Расплылся, налился водой.
И мне больно глядеть одному
В предвечернюю серую тьму.
Мне крикнуть хотелось вослед:
"Воротись, я сроднился с тобой!"
Но для женщины прошлого нет:
Разлюбила - и стал ей чужой.
Что ж! Камин затоплю, буду пить...
Хорошо бы собаку купить.
1903
|
Cô đơn
Ivan Bunhin
Nào gió, nào mưa, nào bóng tối
Trên đồng lạnh lẽo nước hoang vu
Chưa đến xuân, cuộc sống như dừng lại
Chưa đến xuân những khu vườn tê tái
Một mình anh trong nhà nghỉ. Âm u
Giá vẽ một bên và cửa sổ gió lùa
Ngày hôm qua em từng ở đây
Nhưng với anh em buồn ảm đạm
Vào lúc hoàng hôn ngày u ám,
Em dường như là vợ của anh
Thì chia tay! Đành vậy đến mùa xuân
Anh gắng sống một mình, không vợ
Ngày hôm nay những đám mây muôn thủa
Nối đuôi nhau bay khắp bầu trời
Dấu chân em trên bậc cửa mưa rơi
Lan rộng ra, chỉ còn là vũng nước
Một mình anh bỗng nhiên đau buốt
Nhìn ra kia đêm buông tối nhạt nhòa
Anh muốn kêu lên theo bóng em xa
“Hãy quay lại, ta đã từng thân thiết!”
Nhưng quá khứ, đàn bà đâu cần biết
Nàng thôi yêu, ta thành kẻ dưng rồi!
Làm gì đây, ta đốt lò và uống
Chắc phải mua về con chó mất thôi.
|