Trích:
poltava95 viết
Chào bác.
Những cuộc chia tay đều đem lại cảm giác man mác buồn...bác có nhớ những năm xửa bên Nga không, trên sân ga mỗi khi đoàn tàu chuyển bánh, lại vang lên một giai điệu da diết giành cho người ở lại và ra đi.
Và hy vọng con tàu ấy sẽ quay trở lại sân ga cũ.
|
Bạn viết vậy làm tôi nhớ tới bài thơ “Những bóng người trên sân ga” của thi sĩ Nguyễn Bính.Xin mượn bài thơ này tiễn chân bác Geobic một quãng,chúc bác thượng lộ bình an!Cảm ơn bác vì tất cả.
Những bóng người trên sân ga
( Nguyễn Bính 1937)
Những cuộc chia lìa khởi từ đây
Cây đàn sum họp đứt từng dây,
Những đời phiêu bạt, thân đơn chiếc
Lần lượt theo nhau suốt tháng ngày.
Có lần tôi thấy hai cô gái
Sát má vào nhau khóc sụt sùi,
Hai bóng chung lưng thành một bóng
- "Đường về nhà chị chắc xa xôi?"
Có lần tôi thấy một người yêu ,
Tiễn một người yêu một buổi chiều
Ớ một ga nào xa vắng lắm
Họ cầm tay họ bóng xiêu xiêu .
Hai người bạn cũ tiễn đưa nhau
Kẻ ở trên toa kẻ dưới tàu,
Họ giục nhau về ba bốn bận
Bóng nhòa trong bóng tối từ lâu .
Có lần tôi thấy vợ chồng ai ,
Thèn thẹn chia tay bóng chạy dài
Chị mở khăn trầu anh thắt lại
- Mình về nuôi lấy mẹ, mình ơi!
Có lần tôi thấy một bà già
Đưa tiễn con đi trấn ải xa,
Tàu chạy lâu rồi bà vẫn đứng
Lưng còng đổ bóng xuống sân ga.
Có lần tôi thấy một người đi,
Chẳng biết về đâu nghĩ ngợi gì
Chân bước hững hờ theo bóng lẻ
Một mình làm cả cuộc phân ly.
Những chiếc khăn màu thổn thức bay,
Những bàn tay vẫy những bàn tay,
Những đôi mắt ướt nhìn đôi mắt
Buồn ở đâu hơn ở chốn này .
Tôi đã từng chờ những chuyến xe,
Đã từng đưa đón kẻ đi về,
Sao nhà ga ấy sân ga ấy
Chỉ để cho lòng dấu biệt ly.