View Single Post
  #285  
Cũ 05-05-2010, 10:23
vidinhdhkt vidinhdhkt is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Dec 2009
Đến từ: Ha Noi
Bài viết: 749
Cảm ơn: 1,318
Được cảm ơn 1,797 lần trong 542 bài đăng
Default

Gửi bạn Anh Thư.
Tôi thèm được cái tính nghiêm túc của bạn quá – giá mà bạn san bớt được cho tôi một ít thì còn gì bằng! Tôi làm cái nghề luôn đòi hỏi tính nghiêm túc, nhưng oái oăm là từ bé tôi đã rất hay buồn cười về những điều nhỏ nhặt mà tôi nhìn thấy (nghe thấy) xung quanh - đến bây giờ vẫn chưa sửa được. Ví dụ:
1) Cách đây 7-8 năm gì đấy cạnh đường cao tốc ra sân bay Nội Bài có một khẩu hiệu (biển quảng cáo) rất to giữa ruộng:
“NHÀ CÓ HAI CON VỢ
CHỒNG HẠNH PHÚC”.
Tôi thấy buồn cười. Không hiểu có nhiều người cũng thấy buồn cười như tôi không?
2) Trước đây Trường tôi có đặt 7 khoá KSXD tại ĐH Vinh, năm nào tôi cũng phải vào đấy dạy 1,5 tháng. GV Kiến trúc chúng tôi thường vui vẻ hoà đồng với sv, và điều này khiến GV ĐH Vinh không hài lòng (vì ở đấy là môi trường Sư phạm, các thầy cô luôn rất mô phạm – nôm na là giữ khoảng cách rất xa với sv). Và đương nhiên là chúng tôi không hài lòng в ответ – càng đàn đúm với sv của chúng tôi hơn.
Có lần tôi đi cùng sv của tôi trong khuôn viên trường. Lúc đi ngang qua cái bảng rõ to tuyên truyền lối sống lành mạnh trong sv:
“ĐỂ KHÔNG BỊ LÂY NHIỄM HIV, BẠN:
1 – KHÔNG NÊN CÓ NHIỀU BẠN TÌNH;
2 - …”
thì tôi nhận thấy có mấy GV trường ĐH Vinh đi ngay phía sau, tôi bèn quyết định trêu họ. Tôi chỉ vào cái bảng ấy và nói với sv của mình: “Cái điều 1 viết thế này gây khó hiểu: biết thế nào là nhiều - 2000? 1000? 500? Lẽ ra phải viết là “Bạn nên có ít bạn tình thôi”. Sv của tôi đáp: “Thế thì vẫn chưa rõ thầy ạ. Biết thế nào là ít ạ?”. Tôi nói: “Dù sao thì ít vẫn dễ xác định hơn là nhiều. Theo tôi thì có lẽ 50 trở xuống thì gọi là ít”.
Hôm sau điều 1 được sửa thành “1 – NÊN SỐNG CHUNG THUỶ;”.
3) Gần nhà tôi có một khách sạn, các chú gác cổng ở đấy có bộ trang phục màu mè rất lạ mắt (giống hệt con tốt đen - tốt đỏ [trong Nam gọi là “chốt” ] trong bộ bài tam cúc). Một buổi sáng tôi ra ăn phở ở quán gần đấy. Hai chú “tốt đỏ” cũng sang ăn phở. Một chú hất hàm về phía ông khách Hàn Quốc đứng ở cổng khách sạn, nói với chú kia: “Cái lão Hàn Quốc kia nói tiếng Anh cực siêu đấy nhé!”. Chú kia bĩu môi: “Siêu cái gì! Hôm qua tao hỏi mấy câu mà mặt lão cứ nghệt ra, chẳng hiểu tao nói gì cả!”. Tôi suýt sặc phở vì cái lô-gíc của chú “tốt đỏ”!
Thế đấy bạn Anh Thư ạ, tôi đến khổ vì cái tính hay buồn cười của mình. Cái môn của tôi khô khan lắm, nhưng thỉnh thoảng sv lại cười ầm cả lớp.
Trả lời kèm theo trích dẫn
Có 13 thành viên gửi lời cảm ơn vidinhdhkt cho bài viết trên:
Anh Thư (05-05-2010), BelayaZima (05-05-2010), doia (05-05-2010), Мужик (05-05-2010), Hoa May (05-05-2010), hongducanh (05-05-2010), hungmgmi (05-05-2010), Kóc Khơ Me (06-05-2010), Nina (05-05-2010), nn? (16-05-2010), Old Tiger (06-05-2010), Thao vietnam (05-05-2010), virus (05-05-2010)