View Single Post
  #1  
Cũ 19-04-2010, 11:30
Phạm Việt Hùng's Avatar
Phạm Việt Hùng Phạm Việt Hùng is offline
Bánh mì đen - Черный хлеб
 
Tham gia: Mar 2010
Bài viết: 56
Cảm ơn: 1
Được cảm ơn 59 lần trong 23 bài đăng
Default Nhớ Lại Và Suy Nghĩ (Zhukov)

Mấy hôm trước khi tham gia trên diễn đàn mình vô tình đọc được một bài viết của thành viên phuongnn có nói đến tác phẩm Nhớ lại và suy nghĩ của nguyên soái Liên Xô Zhukov , mình lập chủ đề này là để tập hợp những phần mà mình có được về 3 tập của tác phầm này , mong các bạn vào ủng hộ mình :
Chương I : Thời thơ ấu và thanh niên
Khi đã lớn tuổi , người ta khó mà nhớ hết những gì đã xảy ra trong đời mình . Năm tháng , sự kiện và công việc đã xóa mất khá nhiều trong trí nhớ tất cả những gì trong thời thơ ấu và thanh niên . Nhớ chăng được chỉ là những điều không thể quên đi .
Tôi sinh ngày 19/11/1896 (lịch cũ) trong một ngôi nhà nằm ở giữa làng Xtơ-ren-cốp-ca , tỉnh Ca-lu-ga , ngôi nhà đó rất cũ kỹ một góc đã bị lún . Trải qua thời gian , rêu và cỏ đã mọc kín tường và mái . Trong nhà chỉ có mỗi một phòng có hai cửa sổ .
Cha mẹ tôi không biết ai đã cất ngôi nhà này từ bao giờ . Theo các người đã sống lâu năm ở đây kể lại thì hồi xưa có một người dàn bà góa không có con , tên là An-nu-sca Giu-cô-va ở nhà này . Để đỡ cô quạnh , bà ta nhận ở trại trẻ mồ côi một đứa bé 2 tuổi về nuôi - đó là cha tôi . Không người nào rõ bố mẹ đẻ của đứa bé ấy là ai , vả lại cha tôi cũng không cố công tìm hiểu lại gốc tích của mình nữa . Chỉ biết rằng một người đàn bà nào đó đã bỏ đứa bé mới ba tháng ở trước cửa nhà nuôi trẻ mồ côi với một tấm giấy ghi "Con tôi tên là Côn-stăn-tin" . Không ai biết được tại sao người đàn bà tội nghiệp ấy lại phải bỏ con mình trên thềm nhà nuôi trẻ mồ côi . Người đó đã dẫn tới hành đọng như thế vì thiếu tình thương con ? hay đúng hơn hết là vì lâm vào một hoàn cảnh khó khăn , không lối thoát ?
Khi bà mẹ nuôi chết , cha tôi đã gần 18 tuổi . Cha tôi vào học nghề thợ giày ở làng U-gốt-xki Da-vốt . Sau này cha tôi kể lại rằng học nghề chỉ là công việc vặt trong nhà . Lại còn phải giữ con cho chủ và chăn nuôi gia súc . "Học" như vậy được chừng ba nưm cha tôi đi làm chỗ khác . Cha tôi đi bdedeens Mát-xcơ-va và cuối cùng tìm được việc làm ở xưởng giày Vây-xơ . Xưởng Vây-Xơ còn có cửa hàng giày mẫu nữa .
Tôi không biết chi tiết , nhưng theo cha tôi kể thì ông cũng nằm trong số nhiều công nhân vị đuổi và trục xuất khỏi Mát-xcơ-va sau sự kiện 1905 vì đã tham gia biểu tình . từ đó cho đến khi chết , vào năm 1921 , ông chỉ làm nghề thợ giày và làm ruộng , không đi ra khỏi làng nữa .
Mẹ tôi U-xti-na Ác-tê-mi-ép-na , sinh ra và lớn lên trong một gia đình nghèo xác nghèo xơ ở làng Choóc-nai-a-Gri-a-dơ bên cạnh .
Khi cưới nhau thì mẹ tôi đã 35 tuổi và cha tôi đã 50 tuổi , cả hai người đều là tái hôn . Sau khi kết hôn lần đầu , hai người đều góa sớm .
Mẹ tôi rất khỏe . Bà có thể nhấc bổng bao lúa 5 pút và vác đi được một chặng đường rất xa . Ngừoi ta nói là mẹ tôi vốn khỏe giống ông bố . Ông ngoại Ác-tem của tôi đã từng chiu xuống bụng ngựa và nhấc bổng nó lên hoặc nắm lấy đuôi , nhảy tót một cái ngồi cưỡi lên lưng ngựa .
Cảnh túng bần và nghề thợ giày của cha tôi chẳng kiếm chác được bao lăm buộc mẹ tôi phải làm thêm nghề vận chuyển . Mùa xuân , mùa hè và đầu mùa thu , mẹ tôi làm đông . Cuối mùa thu , bà vào phố huyện Ma-lô-ya-rô-xta-vét lấy hàng thực phẩm phụ để chở thuê đến thành phố U-gốt-xki Da-vốt cho những người buôn . Mỗi chuyến như thế bà kiếm được 1 rup đến 1 rúp 20 cô-pếch . Nhưng nếu trừ tiền cỏ , ngựa , ngủ trọ ở thành phố ,ăn uống , sửa giày v.v.. thì chẳng còn được bao nhiêu . Tôi nghĩ trong từng đó thời gian người ăn xin còn có thể kiếm được nhiều hơn .
__________________
Rất khó để có thể thu phục được ý chí , lòng tin của con người người chỉ bằng lời nói suông .
Trả lời kèm theo trích dẫn