Hoá ra bác là dân gốc Hoa Phượng Đỏ!
Nhà em hồi những năm chưa tiếp quản nằm trên nền chợ An Dương bây giờ. Sau do bà nội em bị đau mắt, nên lại quay về khu nhà cũ trong Tràng Bạch từ năm 1957 để ở và tìm thuốc chữa mắt cho bà em, và cho đến bây giờ theo gia phả thì em là đời thứ tư ở đất Quảng Ninh. Còn bố em ở lại Hải Phòng, đạp xích lô, rồi vào Xí nghiệp Tàu Cuốc, đến năm 1989 nghỉ hưu mới lại về Quảng Ninh sống.
Đêm 16-4-1972, chúng em nhìn về phía HP, dù khuất núi nhưng vẫn thấy lửa cháy rợp trời, các luồng đạn pháo và tên lửa đan chéo nhau, và tiếng gầm rú của máy bay. Cả nhà đều rất lo cho bố em.
Năm 1972, cơ quan bố em cũng sơ tán đâu đó ở ngoại thành, bên Tiên Lãng. Thường thì bố em đạp xe từ HP về đến nhà vào cuối tuần. Cũng mấy lần chết hụt vì bom. Có lần qua phà Bính bố em đạp xe được vài trăm mét thì phà bị đánh bom, khá nhiều người chết; có lần đến Tiên Lãng, chuẩn bị xuống đò thì bom đánh bên kia sông....
Năm đó, cái thôn nhỏ nhà em bên đường 18A củng chỉ có vài lần dính bom và rốc-két, một vài người chết. Mục tiêu ném bom của Mỹ hồi đó là Nhà máy điện Uông Bí, mỏ than Mạo Khê, và mấy trạm trung chuyển xăng dầu theo đường ống ngầm đi ngang qua khu nhà em. Đường ống do mấy chuyên gia Liên Xô cùng công nhân thi công, rãnh đào bằng máy. Tây ta ở luôn ở bãi đá bóng đầu thôn nhà em.
Vài lần đi vào núi đào than về đun, lúc nghỉ leo lên đỉnh đồi hái sim, em cũng thấy máy bay MỸ cắt bom ngay trên đỉnh đầu - loại bom khoan như bác kể, và bom bi - xuống khu mỏ Mạo Khê. Dù đã được phổ biến là không cần sợ khi máy bay cắt bom trên đỉnh đầu, nhưng em cũng phải tìm chỗ chúi kỹ, nhỡ thằng phi công Mỹ nào nhìn thấy em ngứa tay phụt quả rốc-két vào chỗ em đứng thì toi.
|