Cuối đường...
PHẦN X
Nắng quái chiều thu vàng rực rỡ ...
Bính...Boong...
Hắn rảo bước ra mở cổng. Một gã tròn chưa đến nỗi tròn xoe xoè nụ cười hóm hỉnh, nhân từ:
- Chào cậu. Cậu Ba nhà ông Tuấn phải không?
- Chào anh, anh chắc hẳn là bác sĩ Tiến. Vừa mở khoá hắn vừa niềm nở chào khách.
Khách dắt cái Wave bon bon vào sân tươi cười:
- Lâu lắm rồi cậu mới về. Mải làm ăn quá hả?
- Vâng. Hắn từ tốn.
Dì vừa chạy đi chợ chiều. Chị giúp việc chạy vội từ trên gác xuống chào BS Tiến rồi tất tả vào phòng cha hắn. Hắn thong thả theo gót hai người.
- Nào, ông ngồi dậy nhé. Vừa nói Tiến vừa xốc nách bố hắn, chị oshin nắm chân bố hắn định khênh ra ghế.
Hắn gạt oshin, rồi gạt tay Tiến, hắn khom người một tay đỡ lưng, một tay luồn qua gối bế bố đặt ngay ngắn lên ghế bành.
Bố hắn ngước mắt đờ đẫn nhìn hắn , từ khoé mắt nhăn nheo hai giọt nước mắt từ từ lăn...
- Nào để con tiêm cho ông. Như kiến cắn thôi, ông chịu khó nhé. Giọng Tiến ân cần.
Hắn nhìn bố. Ông nhăn mặt:
- Á, á...
Hắn cầm bàn tay kia của bố xoa nhẹ rồi nhẹ nhàng:
- Bố cố tý . Ốm thì phải tiêm, rồi bố phải khoẻ lên chứ. Bố con mình còn phải lượn về trường MGIMO ( Trường ĐH Quan Hệ Kinh Tế Quốc Tế Matxcova) ở Mat thăm nơi học cũ của bố chứ.
Nước mắt lăn dài trên gò má đồi mồi nhăn nheo bố hắn gật đầu.
Chị oshin mang vào cốc sữa cùng cốc nước cam. Hắn nhíu mày...hình ảnh mẹ hắn lúc ốm hiện ra trước mắt hắn...
Bác sĩ Tiến nhìn hắn rồi nhìn ra cửa, hắn quay lại bố mỉm nụ cười láu cá như thủa nhỏ:
- Con quay lại ngay giờ đây.
Hắn cùng Tiến ra ngoài phòng khách. Vừa rót trà cho khách hắn vừa hỏi:
- Tình trạng bố em nghiêm trọng lắm phải không?
- Đúng vậy. Tiến chậm rãi chân thành. - Ông tai biến mạch máu não đã 3 lần. Nhưng trí nhớ cụ còn rất tốt. Chỉ không hiểu sao cụ không chịu nói. Nghiêm trọng ở đây là cụ bị ung thư tuyến tiền liệt...
- Tại sao không phát hiện ra sớm hơn. Vụ này mổ là xong ngay mà. Hai mắt hắn như chạm vào nhau.
- Mùa đông vừa rồi mới phát hiện ra, mà lúc ấy cụ bị sưng phổi nặng, mổ thì chắc cụ không qua khỏi. Lúc ấy cụ còn ôm ghế tập đi đi được. Tối cụ mở toang cửa sổ, sớm cụ lại đóng để bà và oshin không biết...
Tim thắt lại, hắn thở dài:
- Cụ còn bao nhiêu thời gian? Thấy cụ thở khó khăn, phổi trầm trọng rồi phải không?
Tiến nhìn hắn hồi lâu rồi nhẹ nhàng:
- Cũng không còn được bao lâu, nhưng cứ tiếp nước, tiêm kháng sinh thì cũng được một hai tháng.
Tiễn bác sĩ về hắn quay vào phòng bố tươi cười:
- Bố này, ngày mai con với bố đi chơi Công Viên Thủ Lệ đi.
- Ừ... Bố hắn cố cười, môi run run.
Bính...Boong...
Hắn tiến ra cửa sổ trông ra cổng. Chị oshin đã ra . Hắn nhìn thấy Trung cùng cái Corolla xám bạc.
- Con ra gặp bạn tý, con vào ngay. Hắn quay ra nhìn cái TV 29 inch rồi nhìn bố hóm hỉnh - Chuyển sang MTV nghe nhạc ngoại cho đỡ buồn ngủ, với đám kịch cọt chán mớ này chỉ mệt mắt.
Bố hắn gật gật.
Hắn chưa kịp bước ra khỏi phòng thì Trung đã bước vào:
- Cháu chào bác. Trông bác hôm nay khoẻ nhiều.
Hắn quay nhìn bố thấy bố hắn cười cười.
Hắn kéo tay Trung:
- Bọn con ra ngoài tý bố nhé.
Hắn và Trung lững thững ra phòng khách. Trung ngắm hắn rồi lắc đầu:
- Mày già đi nhiều đấy. Lên cân khó lắm hay sao...
- Thôi thôi, tao đâu được chăm sóc như mày. Vợ mày tay mát như nước đá.
Con Bơ , thằng Bò nhà mày trên cả tuyệt vời. Nhìn ảnh hai đứa tao muốn lấy vợ cấp tốc....
- Ai cấm mày đâu. Trung cười nhìn hắn rồi im lặng.
- Nói cám ơn mày thì quá thừa, nhưng vẫn phải nói. Cái nhà này mày xây cũng trên cả tưởng tượng của tao luôn.
- Thôi qua nhà tao đi. Trung bảo hắn.- Xây nhà cho mày xong tao không muốn gửi ảnh, muốn để mày về xem mày có ok thật không?
- Làm sao mà nhận ra đường Chùa Bộc chen chúc, lụp xụp lúc trước. Mày làm gì với đám đất của mày ở đây rồi? Hắn nhìn ra phố rồi lắc đầu.
- Kia kìa, tao xây khách sạn mi-ni, được hơn ba chục phòng...Trung chỉ tay.
- Mịe kiếp, cái chuồng chim bồ câu kia á. 200 mét đất mà may xây 8 tầng. Bão cấp 8 là đổ...
- Chờ đấy mà đổ. Trung ngoác miệng - Tận dụng không gian chứ.
Hắn cười,lắc đầu.
- Mày cho tao qua chỗ thiết bị y tế, tao muốn mua cho ông già cái ghế đẩy.
- Ừ.
Hắn leo lên ghế trước, theo thói quen kéo dây an toàn. Thằng bạn hô hố:
- Khỏi đi, ở Việt nam không ai cần thắt dây an toàn. Đi như rùa bò sợ gì văng người.
Thằng bạn lái xe luồn lách qua đám xe máy lao vun vút, thi thoảng lại một cái xe đạp hoặc máy lại phi từ ngõ ra. Thằng bạn lại phanh kít. Trán hắn muốn chạm kính trước...
- Kinh thật, lái xe ở nhà như làm xiếc. Người tao lạnh ngắt rồi đây. Mày có thuốc đau đầu, đau tim mang theo không thế. - Hắn hềnh hệch bảo bạn.
Trung đưa hắn lên Thuỷ Tạ:
- Lên đây cho mát, cho thấy Hà nội vẫn cũ kỹ như trước, tao, mày cũng cũng thế. - Trung cười nháy mắt.- Ăn chả ra gì, uống cũng vậy. Kem thập cẩm thì tàm tạm ...
- Này, hay lôi em út lên đây hay sao mà thạo kem kiếc thế - Hắn bĩu môi.
- Iem Ngọc Vân ạ. Nhà tao thường lôi nhau lên đây, chỗ rộng bọn trẻ tha hồ ngắm trời đất, mây nước...
Hắn không kìm được tiếng thở dài...
Hắn gọi Martini cho hắn, bia cho Trung:
- Mày ngồi sau tay lái dăm chai Heineken là quá...
- Quá rồi, ba chai thôi. - Trung cười ngắt lời hắn.
Thả đá, rót rượu. Hắn khát, hắn muốn uống thứ gì đó ngọt nhưng phải cay...
Hắn nhìn ra phía Tháp Rùa...
Cầm tấm bằng tốt nghiệp bọc bìa giả da cứng đanh hắn bay về Hà nội. Hắn không báo Trung, không báo ai. Không ai đón hắn tại Nội Bài.
Hắn bắt taxi, hỏi tài xế khách sạn loại hai chục đô một tối ở đâu an toàn và tiện nhất.
Gã tài xế hơn hắn dăm tuổi chở thẳng hắn đến khách sạn Song Long trên Ngô Quyền kèm quảng cáo:
- Vừa gần trung tâm, đường một chiều yên tĩnh, sạch sẽ...
Bà chủ tuổi ngoại tứ tuần lịch sự niềm nở:
- Em có một mình hay...
- Ba mình. Đây. ..một hai ba. - Hắn đưa ngón tay từ cái ba lô, qua cái va-ly đến cái đầu hắn.
Chị chủ phì cười:
-20 đô một ngày...
- Em thuê hai tháng chị lấy bao nhiêu - Hắn ngắt lời
- Một ngàn đô. Chị chủ nhìn hắn thăm dò.
- Gớm, chị cứa thế đứt cổ em, từ trần luôn thì ai trả tiền cho chị - 700 đô nhé.
- Không được. 900 đô. Bà chủ ngắt lời.
- Thôi, cưa đôi. 800 đô. Hắn tếu táo.
Chị chủ gật...
Tối hôm sau hắn mới đến nhà Trung. Thằng bạn cáu ra mặt:
- Mày quá đáng. Sợ tao đón hỏng cái mặt mày hả?
- Tao lấy vé rẻ, bay ngay, mấy cái thẻ rởm gọi không được. Có quái gì cần chạy hải quan đâu mà phải làm mày mất thời gian.
Hắn không về nhà, không báo dì và Mai Nhi. Hắn kêu Trung chạy lên Bộ Đại học ngay.
Một tháng trôi qua trong nháy mắt. Hắn đã cầm trong tay quyết định của Bộ Đại học Việt nam sang làm NCS. Vichia báo hắn đã có quyết định nhận của Bộ Đại Học Nga danh sách đã qua Bộ Ngoại Giao Nga. Hắn phóng ra Đại Sứ Quán Nga. Lấy mớ giấy tờ điền xong hắn tiến về ô cửa nhỏ xìu...
Em nhân viên Nga như người mẫu thời trang nhìn hắn lịch sự, nói tiếng Việt lơ lớ rất đáng yêu:
- Anh nộp 10 đô la và chờ cho một tháng.
- Cám ơn cô, tôi muốn có visa càng sớm càng tốt. Ba ngày được không?
- Anh muốn làm trong vòng 3 ngày với giá chờ của 1 tháng.
Em này ngữ pháp tiếng Việt lộn xộn kinh. Hắn nghĩ, rồi nheo mắt nhìn em:
- Tất nhiên là không. Thời gian là tiền bạc mà. Mười lần nhanh hơn kia mà. Hăn đưa tập giấy tờ cùng tờ giấy xanh có hình Tổng thống Franklin.
Thằng bạn làm đám cưới tại khách sạn Thăng Long. Hắn như tất cả người nhà bê mồm đi ăn, vỗ tay rồi về...Quà đã tặng trước, một kiềng vàng chục cây cho cô dâu, một cái xích cổ vàng tây tổ bố cho chú rể...
Hắn cùng thằng bạn nối khố dắt nhau đi Hải Phòng, Cam Ranh... nhận hàng, bán hàng...
Vân luôn nhìn hắn với ánh mắt chờ đợi nhưng hắn không một lời về em...
Trước khi quay lại Nga hai ngày hắn nhờ Vân hẹn dì và Mai Nhi ở Thuỷ Tạ
Hắn chờ dì và em ngay cửa chính.
Tắc xi đổ hai phụ nữ xuống cổng chính. Hắn tiến tới mở của xe. Dì hắn mắt ngấn lệ ôm vai hắn nghẹn ngào:
- Con gầy quá
Hắn quay sang:
- Trời, em có cô em gái xinh đẹp thế này kia há. Đúng là da trắng như tuyết, môi đỏ như son, tóc đen như gỗ mun ...
- Anh vẫn thế, luôn nói ngọt với em à. Mai Nhi nhìn hắn tin tưởng...
Dì hắn và Mai Nhi nước mắt vòng quanh ngồi cùng hắn hết một buổi tối.
Trung đưa hắn ra sân bay.
- Mày yên tâm tao sẽ sửa lại nhà cho dì mày, sẽ đưa tiền cho bà như mày dặn.
Hắn quay sang Nga không suy nghĩ gì ngoài việc lăn tăn ông anh vẫn còn nợ hắn hai chục cây vàng...
Cho đến khi dì hắn gọi điện sang giọng run run báo bố hắn sức khoẻ rất tồi...
Thời gian trôi nhanh thật. Hắn thở dài.
(Còn tiếp...)
|