Cuối đường...
PHẦN VIII
Hắn uống, hắn ăn, hắn nhìn như thôi miên vào hai cái loa tổ bố đặt góc quán đang vang lên những bản tăng-gô cũ mèm mẹ hắn thường mở mỗi khi ngày lễ, Tết, một thủa ấu thơ tràn về trong hắn...
Thằng bạn cũng lặng lẽ ăn, lặng lẽ uống, lặng lẽ nhìn hắn...
Chai rượu cạn tận đáy, thằng bạn phá tan bầu không khí yên lặng giữa hai đứa:
- Khuya rồi, mày ngủ lại đi.
Hắn gật.
Thằng bạn ra quầy thu ngân từ tốn nhấc điện thoại, từ tốn bấm số nhà hắn...
Hắn lúi húi pha chế rồi bê hai cốc quay lại bàn:
- Làm cốc cam nóng cho tỉnh táo.
Hắn gật.
- Bán đất chứ hả. - Thằng bạn rành rọt - bán tất luôn chứ ?
Hắn ngước mắt nhìn bạn:
- Hai mảnh của tao thôi.
- Bán luôn của tao đi. Mày đang cần tiền. Mai tao gọi người mua - Thằng bạn giọng quyết đoán- Ông Thành trả mày mấy đồng?
- 50 cây. Mới trả 10 cây, còn trả sau...
- Cái gì? - Thằng bạn trợn mắt- 50 cây? Trả sau hả? Mùa nào mới lấy được. Chắc đến mùa quýt. Nhưng mày đừng khái tính quá, của mình còn lại bao nhiêu phải lấy cho đủ.
- Tất nhiên. Giọng hắn lạnh băng - Tiền thì làm lại được...
- Chết vì chỗ anh em - Thằng bạn thở dài - thôi , cha mẹ sinh con trời sinh tính, bạn bè, vợ con mày chọn được, còn bố mẹ, anh em mày đâu được chọn.
Hắn không nén được tiếng thở dài.
Gửi xe bà hàng nước dưới nhà, chậm rãi hắn leo cầu thang...
Hắn dừng lại ở cửa sổ trông ra hành lang, dì hắn đang khua kim móc trên cái áo len vàng choé. Hắn xót xa nhìn dì.
Dì hắn ngước lên:
- Con về rồi hả Công. Dì mở cửa ngay đây.
Hắn ngồi xuống ghế với tay lấy cái áo vàng, quay lật ngắm nghía. Cái áo như chưa hề thủng bao giờ.
- Mấy cái áo nhậy cắn, dì mạng lại - Dì hắn phân trần.
- Dì tài thật, chả còn thấy lỗ thủng đâu. - Răng hắn bỗng nghiến chặt.
- Con chưa khỏi hẳn ốm Công ạ. - Dì nhìn hắn lo lắng - Phải biết giữ gìn sức khoẻ, sức khoẻ mất đi không lấy lại được đâu.
- Vâng. - Giọng hắn ngoan ngoãn.
- Mai Nhi học khá không dì? Hắn hỏi giọng đầy quan tâm.
- Em học được, nhưng nó thích các môn xã hội, không như con. - Dì cười - Nghề gì cũng hay chỉ có những con người không hay có phải không?
Hắn cười thành tiếng:
- Dì chả chịu quên hộ con, giờ còn lôi ba lời trẻ con ra bôi bác con...
- Khi ấy con đâu có trẻ con như lũ trẻ cùng lứa. Con lý sự dì còn thấy ngạc nhiên ...
- Con quái lắm hả dì. Hắn ngắt lời.
- Không, con thông minh nhưng ngựa hay thì lắm tật.
Hắn ngoác miệng ha há. Dì cũng cười thành tiếng. Hình như lâu lắm hắn mới thấy dì vui vẻ thế.
- Bao giờ con đi. Giọng dì ân cần.
- Hai tuần nữa.
- Đi đứng phải cẩn thận nhé, ở Việt nam luật giao thông chẳng mấy ai chấp hành nghiêm túc đâu. Lúc mệt con nên gọi xe ôm, nhất là sau khi chè chén...
- Vâng, con biết. - Hắn ngắt lời dì, giọng biết ơn...
Hắn lượn xe một vòng quanh Hà nội. Hắn rúc vào chợ trời xăm soi:
- Anh ơi bán gì.
- Anh ơi mua gì.
Hắn bị kéo bên phải, giằng bên trái.
- Anh cần mua gì- hắn hỏi một gã đầu bắt đầu hói, bụng bắt đầu phệ.
Gã nhìn hắn thăm dò:
- Chú ở Nga về hẳn. Chú có phụ tùng ô-tô không?
- Phụ tùng hả? Sẽ có. Cả ô-tô thì sao? - Vừa rít thuốc hắn vừa thăm dò.
- Đây, cho chú cái thông tin của anh - Gã hói chia cho hắn mớ cạc.
- Ông anh cho luôn cái danh sách hàng ông anh quan tâm - Hắn cởi mở chân thành.
Gã hói nhìn hắn dò xét rồi gật:
- Chú chờ mươi phút.
Gã hói quay trở lại với hai tờ giấy in chi chít, kèm theo bình trà:
- Uống trà rồi ngâm cứu,
- Xin anh - hắn đón chén trà mắt vẫn dí vào tờ giấy - Hắn uống hết chén trà rồi ngẩng lên chăm chú nhìn mà không thấy gã hói.
- Chú em, nghĩ gì thế? Gã hói tò mò.
- Này anh, nhà cửa đang xây ào ào, anh thấy có cần lôi mớ cẩu, xe ben, xe ủi... về không.
Mắt gã hói sáng rực:
- Chú ở thành phố nào bên Nga?
- Ở Mat.
- Làm cho anh một chuyến sang đó được không? Tai nghe, mắt phải thấy. Gã hói giọng sốt ruột.
- Được rồi. Em sẽ liên hệ với anh qua thằng bạn ở nhà.
- Dẫn nó đến anh ngay đi - Gã hói vồn vã - Chú yên tâm, muốn biết rõ về anh cứ hỏi Lộc Phệ, chú không phải thất vọng...
- Em sẽ tham khảo. - Hắn cười vừa đủ chân thành, mở to cặp mắt trong veo nhìn Phệ.
- Thôi, em về. Hắn chìa tay, nắm chặt tay Phệ. Một cái nắm chặt vừa đủ của Phệ làm hắn thấy thanh thản...
Hắn chờ ở cổng trường Dược. Chờ em dắt xe ra đến cổng hắn tiến lại:
- Ta đi uống cà-phê chứ?
Em giật mình rồi nhìn quanh, Hắn nhíu mày, rồi cũng nhìn quanh.
Một rẹt ánh mắt ngưỡng mộ ghen tỵ của một loạt trai có gái có đang ra khỏi cổng trường chăm chú chĩa vào hắn. Một thoáng ngạc nhiên. Hôm nay hắn mới thấy thiên hạ. Mọi hôm hắn chỉ nhìn thấy em...
Hắn dắt xe theo em:
- Lên Cát Linh nhé.
Quán Cafe đầy kỷ niệm của nhóm. Nơi mà thằng bạn hắn bị đâm, còn hắn đâm kẻ khác...
Em ngạc nhiên nhìn hắn rồi gật đầu.
Quán cafe sâu vào ngõ. Ghế mây, ghế gỗ đơn sơ, chậu cây um tùm đặt khắp nơi:
Hắn gọi sinh tố cho em. Nâu đá cho hắn. Hắn muốn đầu óc tỉnh táo, bình tĩnh:
- Em học chắc nặng lắm? Hoá sinh cũng khó nhắn. Có cần sách vở gì từ Nga không? - Hắn hỏi em giọng ân cần.
Em ngạc nhiên nhìn hắn:
- Ở trường có đủ sách. Bọn em phải học tiếng La-tinh và tiếng Pháp nhiều...
- Bóng mượt giúp đỡ gia đình em nhiều lắm hả? Hắn cắt lời em.
Em giật nhìn hắn sợ hãi. Rồi nước mắt lưng tròng:
- Em...em...
- Đừng nói! Em đừng nói gì nữa! Hắn rùng mình - Hắn nghĩ ngay đến hai từ "xin lỗi" của em...
Nước mắt lăn trên má em.
Hắn bỗng thấy lạnh. Sao hai đứa lại xa lạ đến thế này. Em không còn chia sẻ niềm vui, hay nỗi buồn vớ vẫn của em như những lá thư em viết cho hắn xưa kia...Sao em lại sợ hắn đến thế ...hắn thở dài:
- Có thể coi anh như bạn gái em được không? Kể cho anh nghe gì cũng được.
Nước mắt tuôn lã chã em lắc đầu. Cơn giận trào lên muốn cuốn phăng hắn. Hắn nuốt khan, đau khổ nhìn mình bất lực không giúp gì ngăn dòng nước mắt lã chã kia. Hắn muốn đùa cho em vui nhưng hắn chịu không nghĩ được câu gì. Phụ nữ là thứ muôn đời không hiểu nổi. Hắn thở dài...
- Ngày mai anh sẽ cùng bố mẹ sang ăn hỏi em được không? Hắn thăm dò.
- Đừng! Em kêu vội vã.
- Sao thế? Hắn mất hết kiên nhẫn.
- Em...em...em còn học chưa xong - Em hấp tấp.
- Nhưng anh có nói cưới ngay đâu, anh cũng phải học xong mà - Hắn nhìn em chăm chú.
- Thế...thế...thế thì để anh học xong đi đã? Em lắp bắp qua hàng nước mắt.
Cơn giận lại kéo đến. Hắn ghét sự mập mờ không minh bạch, hắn muốn nói thẳng vào mặt em. Nhìn vẻ mặt đau đớn của em , hắn không thể...hắn cố kìm:
- Anh chẳng còn hiểu gì cả? - Giọng hắn trách móc.
Em nấc lến. Hắn cầm lấy tay em, hắn giật mình, hai bàn tay em lạnh ngắt. Hắn ủ tay em vào tay mình rồi xoa hai bàn tay lạnh giá của em:
- Anh xin lỗi vì làm em không vui. Anh có thể giúp gì được em không?
Em nấc nghẹn ngào rồi lắc đầu.
Hắn đưa em về trong tâm trạng chơi vơi, trống vắng...
Trung lôi hắn chạy như cờ lông công tìm người mua đất cho được giá hơn.
Hắn cũng có được 200 ngàn mong muốn. Giả nợ xong đám tiền hàng hắn vẫn còn trăm ngàn dắn túi. 3% tiền dịch vụ gửi tiền sang Nga làm Trung và hắn xót ruột:
- Thôi, kiến tha nhau. - Trung an ủi hắn.
Chiều tối Chủ nhật hắn lên nhà ông anh:
- Anh thu xếp cho em ít tiền nữa. Em phải trả nợ bên kia.
- Làm gì có bây giờ. - Chị dâu hét lên.
- Chị đừng hét. Anh chị uống nước cả cặn thế à - hắn cười khẩy giọng lạnh te. - Em cần 10 cây nữa, hẹn anh chị 3 ngày...
- Cái gì? Giết ai ra tiền...
- Giết ai cũng được - Hắn gầm lên - Anh hắn và chị dâu giật nảy người.
Hắn cười khảy nhìn hai bộ mặt tái ngắt giọng nhẹ nhàng tỉnh queo:
- Đừng để hỏng việc của em.
Hắn đứng lên quay người sải chân ra cửa, để lại sau lưng hai bộ mặt ngắn tũn...
Hắn phóng xe qua nhà em. Đèn điện tối om. Hắn quay lại nhà Trung.
Hắn không muốn giáp mặt bố. Tối nào khuya khoắt hắn cũng mới về, khi bố hắn đã đi ngủ. Hắn dậy khi bố hắn rời nhà đã lâu...
Ban ngày hắn lang thang phố xá xem thiên hạ mua gì, bán gì. Chiều hắn ghé trường Dược. Tan trường, không thấy em...
Chiều thứ 3 vẫn không thấy em hắn quả quyết leo lên tầng 5 nhà em.
Bụi tầm xuân hương đưa ngào ngạt, mấy bông quỳnh vàng úa quắt queo giữa những cành dao khô khẳng. Lòng hắn se lại. Cửa khoá, hắn ngẫn người.
Từ cửa bên cạnh thò ra một cụ bà mặt mũi phúc hậu:
- Cậu hỏi ai?
- Chào bà, bà cho cháu hỏi chú Hưng mấy giờ về? Hắn lễ phép.
- Cả nhà chú ấy về quê đưa ma bà cụ thân sinh ra chú ấy từ hôm Chủ Nhật. Chắc hết 9 ngày mới ra. Cô chú nhờ tôi trông nhà hộ mươi ngày.
Hắn thấy không khí như loãng ra. Hắn cố vươn người hít mạnh:
- Cám ơn bà. Cháu chào bà.
Hắn lững thững xuống gác. Hắn dông xe sang quán cafe của U40 thả người xuống cái bàn sát góc...
- Nâu hay đen?
Hắn ngẩng lên U40 nhìn hắn soi mói:
- Chị cho cốc đen đá.
- Đen đá đây. Em muốn chị nói nốt cho em không? U40 nhìn hắn dò hỏi.
- Không! Để lần khác. Hôm nay em không muốn nghe gì về tương lai cả. Giọng hắn mệt mỏi.
- Số phận thì khó tránh, nhưng phúc năng thắng số em ạ. U40 nhẹ nhàng với giọng chân tình.
- Vâng, cám ơn chị.
Hắn ngồi không biết bao lâu. Lưỡi hắn như phồng rộp không còn cảm giác gì ngoài vị đắng chát không hiểu của cafe hay thuốc lá.
Lên xe hắn phóng về nhà.
- Hôm nay mới thấy con. Vẫn chưa quen giờ giấc Việt nam hả?
Bố hắn thay lời chào hắn bằng câu hỏi, việc bố hắn thường làm...
- Vâng. Con bận quá. Hắn trả lời tránh ánh mắt của bố. Hắn đi vào phòng ngủ.
- Bố nghĩ bố con mình nên nói chuyện một lúc, ba ngày nữa con lại sang Nga rồi. - Giọng bố hắn pha chút lạnh lùng sau lưng khiến hắn quay ngay lại.
Từ từ ngồi xuống , hai chân vắt chéo, hắn khoanh tay ngả người vào lưng ghế đi-văng và lần đầu tiên sau ngày ở Hoa Sen hôm ấy hắn nhìn thẳng vào mắt bố.
Bố hắn nhìn hắn thăm dò pha chút ngạc nhiên:
- Vợ chồng Thành vừa ở đây về. Nó nói với bố là con đòi nợ nó. Hai vợ chồng nó chưa thu xếp được tiền. Nó bảo con doạ dẫm hai đứa như bọn xã hội đen.
Cái lạnh tê tái từ gót chân lan nhanh lên đỉnh đầu...khuôn mặt bố hắn nhoè nhoẹt trước mắt hắn...Hít sâu thở mạnh, nào hít sâu thở mạnh...hắn lẩm bẩm.
Hắn mở mắt thấy lông mày bố hắn nhường hết cỡ,... thấy tay dì hắn run run đặt ấm chè , đĩa kẹo lạc...thấy mặt dì nhợt nhạt...
- Anh chị ấy nói thế à? Giọng hắn nhẹ nhàng nghe như tiếng thì thào - Bố có nghĩ là con làm thế không?
Hắn quay sang dì. Dì hắn môi run run đi giật lùi vào nhà trong...
Bố hắn rót trà vào hai chén rồi thủng thẳng:
- Bố không biết, với Thành thì không, nhưng với con thì có thể lắm.
- Thật thế ạ? - Cổ họng khô khốc, đắng ngắt, hắn nuốt khan.
- Con thôi cái kiểu nói đó đi. - Bố hắn sẵng giọng - Bố không nghĩ Thành có ý nghĩ trốn nợ con. Vợ chồng nó làm ăn chịu khó tiết liệm vay nợ, mua nhà giờ xây khách sạn thiếu tiền, con lại đòi nó. Anh em thì phải yêu thương, phải có trách nhiệm với nhau, giúp đỡ nhau chứ, sao con ích kỷ thế...
Cơn giận tràn hông cuốn phăng hắn, hắn đứng phắt dậy:
- Thứ nhất: bố không biết chuyện giữa con và Thành thì bố khoan ý kiến - Hắn gầm lên- Sao? Bố nghĩ là con trai yêu của bố đủ tài xoay tiền mua hai căn nhà ấy hả?
Bố có biết Thành và vợ cướp tiền của con thế nào không? Làm sao mà bố tin được. Thằng con trai yêu của bố ngoan ngoãn chịu khó học hành lắm kia mà. Cái nhà giá 500 cây, chúng nó trả lại cho con 50 cây, mà còn trả góp nữa trong khi con nợ chồng chất bên Nga.
Sao? Con ngu con nợ là phải có phải không?
Thứ hai: Bố đừng nói hai từ trách nhiệm với con. Từ ấy từ miệng bố nghe tởm lắm.
Với con bố trách nhiệm đến đâu? Dạy được con cái gì? Không, con quên, thưa bố, con cám ơn bố vì cái trách nhiệm bố đã chạy cho con cái vụ con đâm người khi ở dự bị ngoại ngữ. Phải trách nhiệm thôi, không nhẽ để thằng con không đi du học mất mặt bố nó trước toàn Bộ hay sao?
Với gia đình bố đã làm gì hả? Bố nhìn lại căn hộ rách nát này đi, bố nhìn xem vợ con bố ăn mặc như thế nào?
Trách nhiệm của bố là đem tiền đi cho mấy con đĩ phải không? Chăm sóc mấy con đĩ phải không...
- Câm mồm. Đồ mất dạy. Cút ngay ra khỏi nhà, tao không muốn nhìn thấy mày. Bố hắn hét lên hổn hển.
Hắn cúi người lấy chén nước trà, uống một hơi, thở mạnh rồi cười khẩy:
- Cám ơn bố đã giải quyết mọi việc cho con. Chào bố, con xin phép. Bố yên tâm, con sẽ không hiện ra làm bẩn mắt bố đâu.
Tay trái đặt sau lưng, tay phải đặt trước bụng hắn cúi rạp trước mặt bố hắn.
Hăn quay lưng thong thả vào phòng trong, kéo va-ly nhặt quần áo tống vào.
Dì hắn chạy vào mặt tái nhợt nước mắt lã chã:
- Công ơi, con đừng đi, bố nóng giận nhất thời thôi...
Mai Nhi rón rén chạy từ bếp vào.
Hắn nắm lấy bàn tay gầy guộc trắng xanh của dì xoa nhẹ , nuốt khan một tiếng hắn nhẹ nhàng:
- Để con đi, như thế tốt hơn. Dì và Mai Nhi luôn là gia đình của con.
Hắn quay sang Mai Nhi, xoa đầu ,âu yếm nhìn em gái cố cười.
Mai Nhi oà khóc. Dì hắn nức nở.
Vai khoác ba-lô, tay xách va-ly hắn xuống gác gọi tắc xi sang nhà Trung.
Tắc xi từ từ ra khỏi sân, hắn ngoái cổ, Mai Nhi vừa vẫy tay vừa nức nở. Dì hắn yên lặng vẫy hắn. Một đợt gió đầu mùa thổi mạnh, dì kéo cao cổ áo, hắn có cảm giác như dì sắp bay...
(Còn tiếp...)
|