Cuối đường...
PHẦN III
Hai chiếc quan tài, chiếc ngắn chiếc dài trắng toát. Những vòng hoa trắng. Chỉ có hắn và bố trong đám tang đơn sơ. Dì hắn ốm nặng sau trò đùa trớ trêu của số phận.
Nhìn dì hắn hiểu thế nào là khổ đau, cặp mắt hoang vắng như kẻ mộng du của dì làm hắn sợ. Thỉnh thoảng lại thấy dì lẩm bẩm gọi ; Thanh ơi, Chi ơi...
Không còn thiếu thuốc gì dì hắn không uống. Hắn cảm thấy như dì hắn trong veo, đi lại trong nhà như bóng ma.
Hắn học được cách chăm sóc người ốm. Hắn thành bảo mẫu giỏi trông nom Mai Nhi, dỗ em ăn, học cùng chơi cùng em. Hắn trở thành đầu bếp giỏi.
Hắn thương dì. Mẹ hắn ra đi để lại nỗi đau cho kẻ khác. Mẹ chưa từng phải đau đớn thế này...
Mỗi lần nghĩ đến Vi, nhớ lại giọng nó cầu khẩn:
- Anh Cò ơi, đừng mách mẹ là em đi bơi nhé.
sau mỗi lần hắn kéo Vi đi bơi về nhà nó lên cơn hen rún vai rún cổ lòng hắn đã quặn lại như thế, thì dì hắn khổ sở thế nào khi nghĩ đến Vi.
Hắn nhớ lại giọng thằng Vi nghẹn ngào khi hắn hỏi ai đánh nó:
- Anh Cò...thằng Phục đá em.
Hắn nhớ lần ấy hắn đã táng rách trán thằng Phục, bố mẹ nó sang mách dì, dì nhìn nó đầy lo âu trách móc nhưng không mắng cũng không mách bố.
Nước mắt cứ chực trào ra, hắn lấy tay day trán hy vọng nước mắt ngược vào trong...
Bố hắn một năm ở nhà đôi ba tháng. Quanh năm sang Tây vể Tàu...Hắn thành ông chủ gia đình. Anh trai hắn được một em năm dưới chăm sóc. Họ ăn riêng.
Hắn trở nên lầm lỳ, kiệm lời. Hắn lớn trước tuổi.
Ở trường hắn gặp một thằng như hắn. Một cái mặt đăm chiêu, rám nắng ít nói ít cười.
Cô chủ nhiệm xếp hắn ngồi cuối lớp, lý do hắn thừa hooc-môn cùng hai thằng cũng thừa hooc-môn gần như hắn, nhưng lắm mồm hơn hắn
Một tuần học trôi qua, một thằng da rám nắng miệng rộng cắp cặp vào lớp.
Cô giáo ngó quanh rồi chỉ gã xuống chỗ hắn. Hắn đứng lên nhường cho gã vào trong. hắn ngồi ngoài thi thoảng cho cái đầu gối thoải mái khỏi co lâu.
Chỉ biết tên nhau. Cả tháng đầu hai thằng không nói với nhau câu nào.
90 phút kiểm tra toán. 60 phút trôi qua hắn đặt bút nhìn ra sân trường Kim Liên chỉ còn màu xanh lá phượng, hoa đỏ đã rụng tám đời...
Hắn thấy hàng xóm xoay bút trầm tư. Hắn ngó sang. Mới được nửa. Hắn đẩy hai tờ phê đúp của hắn sang. Hàng xóm nhìn hắn ngạc nhiên rồi thì thào cám ơn và đẩy hai tờ phê đúp của hắn về chỗ cũ.
Hắn nhường mày, rồi lại để tâm hồn treo ngược cành cây.
Giờ ra chơi gã hàng xóm ngồi lại cùng hắn, nhìn hắn chăm chú cất lời:
- Tớ tên Trung.
Hắn cười:
- Nguyễn Thành Trung. Sao không là Nguyễn Trung Thành nghe thuận tai hơn.
Gã hàng xóm ngoác miệng:
- Võ Thành Công, hoàn chỉnh, hoàn thiện, miễn nói, chán.
Cả hai thằng cùng ngoác miệng.
Hắn những tưởng hắn khá, biết lo lắng gánh vác gia đình, lớn hơn lũ bạn cùng lứa cho đến khi thân với Trung hắn mới biết hắn nhầm.
Thằng bạn hắn quán xuyến gia đình từ khi 12. Khi mà hắn chỉ biết chơi, đọc Kim Dung thì thằng bạn đã phải làm tất cả mọi việc trong nhà, từ đưa hai đứa em đi học, đến đi chợ nấu ăn, giặt dũ...
Bố Trung bị tai nạn chết khi em gái gã mới có 2 tháng. Mẹ gã là công nhân dệt 8-3 ca kíp đêm hôm...
Từ cấp hai thằng bạn hắn đã đi kéo tanh, phụ hồ mùa hè phụ tiền cho mẹ.
Hắn thấy nể thằng bạn người như đấu sĩ.
Cấp ba cứ thế trôi qua không có gì đặc biệt, hai đứa học hành nghiêm chỉnh.
Thằng bạn hắn có khiếu hội hoạ quyết thi vào Kiến trúc hay Xây dựng để sau này kiếm tiền nhanh giúp mẹ, nuôi em.
Hắn nhớ lại lời thề lúc ngồi bên quan tài mẹ...nay đã có thằng bạn làm hộ. Hắn quyết theo đuổi mơ ước của hắn: Khoa điện trường BK Hà nội, và để bố hắn không phải xấu hổ vì hắn.
Phải, không có gì đặc biệt ngoài việc năm cuối trong buổi liên hoan văn nghệ trường hắn và Trung (sau khi được hắn truyền khẩu dạy chơi đàn không cần biết đến nhạc lý) phừng phưng hai cái ghi-ta cho hai em năm dưới song ca Triệu Bông Hồng.
Có lẽ hai em đã thay đổi số phận sau này của hai thằng chăng?
Năm cuối cấp vì thế mà vui hơn. Có những buổi đi cà-phê mà hắn tranh trả tiền cho thằng bạn. Có những buổi cả bốn đứa đến nhà hắn liên hoan bún chả, với tài của hai em mà nước chấm đậm đà hơn.
Em ngắm nhìn ban công nhà hắn cười bảo hắn:
- Hoa đá trông buồn lắm, để em mang mấy lá quỳnh và cành dao , hoa quỳnh đẹp, thơm cành dao lại là thuốc chữa bệnh sang trồng nhé.
Em mang sang cho hắn một chậu quỳnh lẫn với cành dao. Lại thêm chậu tầm xuân.
Ngước dôi mắt long lanh nước em bảo hắn:
- Hoa quỳnh thơm nhưng nở vào đêm khuya. Chắc là anh chẳng thức mà ngửi được hưong của nó. Em mang chậu tầm xuân sang cho anh chăm. Hoa nở thơm cả ngày. Thơm như hoa hồng ý, mới lại em nghĩ dì anh cũng sẽ thích đấy.
Hắn chỉ cười và cám ơn em...
Hè về. Kỳ thi tốt nghiệp với hai thằng chả có gì phải nói, cả hai điểm ngất ngưởng.
Rồi thi đại học. Sĩ tử bốn phương tám hướng khăn gói đổ về Hà thành như trảy hội.
Dì hắn, lạy giời mười phần đã được bảy tám ra tay quản gia cho hắn yên tâm thi cử trong khi bố hắn đang ngao du Ấn độ vì công việc...
Trung vào Kiến trúc. Hắn thừa điểm đi nước ngoài.
Bố hắn về khi hắn chuẩn bị nhập trường vào Thanh Xuân chuyên tu ngoại ngữ 1 năm.
Bố hắn khuyên hắn đi Nga. Hắn học Nga văn từ cấp 2.
Hắn gật gù. Đỡ mất công ngâm cứu ngoại ngữ mới.
Nhàn cư vi bất thiện.
Không hiểu sao hắn quyến luyến Huơng Giang - em ca sĩ trường năm dưới đến thế. Em Ngọc Vân kia đẹp hơn nhiều. Trắng hồng, mũm mĩm như búp bê.
Có lẽ hắn quyến luyến Giang vì em cũng ít lời như hắn? Có lẽ vì em luôn lắng nghe, chăm sóc hắn khiến mỗi lần nghĩ đến em hắn lại thấy chân hắn bước vững chãi hơn trên đường. Cứ mỗi lần nghĩ đến em hắn lại thấy những đợt sóng nóng bỏng nối nhau trong lòng hắn.
Suốt ngày hắn nghĩ về em. Ngày nào cũng gặp nhau. Khương Thượng với Trung Tự thì ngày gặp nhau mươi lần cũng chả khó.
Hắn chả nhớ hắn và em nói chuyện gì. Trên trời, dưới biển, phim ảnh, âm nhạc, đồ ăn thức uống....
Có gì gọi là quan trọng trong cuộc sống mà hắn đề cập với em. Không gì. Vậy mà sao lúc nào hắn cũng nghĩ đến em.
Đông về. Tết đến. Bốn đứa dạo phố giao thừa.
Đến Ngọc Sơn dân tình chen nhau bẹp ruột. Hắn và em lạc mất Trung và Vân. Hai đứa bị ép như ép mía. Hắn ôm lấy em như sợ em nát bét. Lửa ở đâu bỗng thiêu đốt đầu hắn.
Hắn cúi xuống hôn má em, rồi cứ thế đôi môi hắn tiến sát môi em, răng hắn chạm răng em...
Hắn thấy người em cứng đờ trong tay hắn, hắn vẫn mê mải công việc của mình cho đến khi nghe tiếng hét:
- Này, xéo ra chỗ khuất mà làm việc. Vướng hết lối, đau hết cả mắt...
Hắn quay nhìn bàn dân thiên hạ, chuếnh choáng như say hắn cứ ôm em vào lòng như thế đi giật lùi xuống lòng đường Đinh Tiên Hoàng...Giữa biển người hắn và em không tìm thấy đôi kia.
Đèo em về trên cái Cup 82 cũ, một tay lái xe, một tay hắn nắm chặt tay em. Chưa bao giờ hăn hạnh phúc như thế.
Thả em dưới cổng nhà hắn muốn hôn em nhưng em đẩy hắn ra, hắn bỗng nhớ ra chưa lần nào hắn đến nhà em. Hắn bảo:
- Mai anh sang nhà em ra mắt bố mẹ.
Mặt đỏ bừng em kêu:
- Mai mùng 1, để mùng 2 hãy sang.
Hắn nghệt mặt.
- Tối mai em sang anh. Để mùng 2 anh sang em nhé - Rồi em cuống quýt chạy lên cầu thang.
Tối mùng 1 hắn về nhà muộn. Em đã về nhà...
Trưa mùng 1 hắn qua nhà Trung chúc Tết. Trung cười nhìn hắn đầy giễu cợt. Hắn đỏ mặt. Hai thằng rủ nhau ra cà phê Cát Linh.
Hai tách cà phê đen vừa được bưng lên thì hắn nghe tiếng:
-Kia rồi.
Rồi hai thằng hiện ra trước mặt hắn và Trung:
- Này, mày hãy rút đi. Tao thầu cái nhà ấy. Một thằng mắt xếch trán gồ, mồm vô chĩa vào mặt Trung.
- Ông Tùng chấm tôi sao tôi phải rút - Trung thủng thẳng.
- Mày không rút hả. Thằng mắt xếch rít lên.
- Không! Trung đứng lên.
Thằng kia mặt choắt vung tay. Ánh kim loại loáng lên. Hắn vội đạp bàn. Trung bị bàn dập vào gối khom người. Dao cắm phập vào vai...
Hắn lao lên nắm lấy bàn tay mặt choắt lẫn dao bẻ tay thằng mặt chuột vòng gập vào bụng mặt chuột. Lưỡi dao khựng lại.
Thằng mắt xếch lao vào hắn. Hắn chưa kip phản ứng đã thấy Trung húc thẳng đầu vào bụng thắng mắt xếch.
Đồn Công an ngay gần. Khi hắn hiểu ra sự việc thì tay hắn đã bị bẻ ra sau cùng thằng mắt xếch. Bốn đứa bị lôi, bị đỡ rồng rắn cùng đoàn người hiếu kỳ vào đồn.
Hai thằng cấp tốc được chở vào Việt Đức. Hai thằng ngồi nắn nót tường trình....
Hắn đem xe máy vào hiệu cầm đồ. Cầm tiền vào bệnh viện. May là Trung chỉ bị vào phần mềm gần nách. Nếu hắn không kip đạp cái bàn thì bạn hắn chắc lãnh trọn nhát dao vào ngực, lại sẽ theo mẹ và em hắn về thế giới bên kia.
Chiều hắn quay ra hiệu cầm đồ bán luôn xe gọi xe ôm về nhà Trung.
Hắn dọn lời thông báo rồi đưa mẹ Trung mớ tiền bảo cứ cầm lấy đã. Rồi gọi xe ôm chở cả hai vào viện. Hết Tết.
Y hẹn em, sáng mùng 2 hắn leo lên tầng 5 nhà em cùng chai John Walker lấy từ đám quà biếu của bố cùng hộp bánh Đan Mạch.
Đến trước cửa nhà em hắn dừng bước bởi hương tầm xuân ngan ngát. Chậu quỳnh xen cành dao um tùm...
Hít sâu thở mạnh hắn gõ cửa. Cửa mở một bộ mặt bì bì mắt trắng, môi thâm nhìn hắn dò xét:
- Cháu chào cô ạ. Cô cho cháu hỏi Hương Giang có nhà không ạ?
- Giang ơi, có ai hỏi con này. Bộ mặt bì bì gắt vào trong nhà.
Em chạy ra. Hắn rạng rỡ ngắm em rồi tò mò nhìn sang bộ mặt bì bì da trâu.
- Quái, sao bà này lại là mẹ em được nhỉ. Hắn nghĩ thầm.
- Mẹ ơi, đây là anh Công con vẫn kể cho mẹ nghe đấy.- Em cất giọng nhẹ nhàng...
Ngay cả giọng nói cũng khác...hắn lại nghĩ.
- Ừ, cháu vào nhà chơi. - Bộ mặt bì bì hạ giọng.
Hắn chỉ chờ có thế. Tụt dép hắn vừa bước vào vừa khom lưng ( em đã thấp hơn hăn nhiều mà bì bì mẹ em còn tệ hơn em) vừa dịu dàng:
- Năm mới cháu xin kính chúc hai bác cùng gia đình An Khang- Thịnh vượng.
- Ờ, cô cám ơn. Bì bì mồm nói mắt liếc nhìn cái túi trên tay hắn.
Hắn chìa túi, em đỡ vội đem dặt lên nóc tủ chè.
Tiếng dép lẹt quẹt. Một bộ mặt dài trắng bệch mắt híp sụp, tai như tai chuột tiến ra. Trông quen quá, hắn không nhớ đã gặp ở đâu.
Đang ngồi hắn vội đứng dậy cúi đầu:
-Cháu chào bác.
- Ờ chào cháu. Híp sụp nhìn hắn soi mói - ngồi xuống đi cháu.
- Dạ, cám ơn bác. Hắn từ từ toạ bàn toạ xuống ghế.
- Con bố Tuấn có phải không? Hôm qua chú sang nhà nhưng cháu không có nhà. Cháu giống mẹ nhiều . Nhất là nước da, trắng hệt như mẹ. Đôi mắt cũng giống chỉ có mũi và miệng là giống bố.
Hắn há mồm. Sao bố em biết rõ nhà hắn thế. Hắn còn đang há mồm thì híp sụp cười giả lả:
- Chú ở ban Châu Âu, lính của bố cháu.
Hắn à lên một tiếng rồi lễ phép:
- Dạ, cháu thấy chú quen quen mà không biết gặp ở đâu. Hoá ra là gặp mấy lần ...ở nhà cháu. - hắn cười lễ phép...
Híp sụp hỏi, hắn trả lời, cứ thế sau 15 phút thì bì bì thò mặt ra phán:
- Hai đứa định đi đâu thì đi đi.
Hắn nhìn bì bì với lòng biết ơn vô hạn...Hắn rỉ tai em lấy xe em đi chơi. Em nhướng mày, hắn thì thầm:
- Xe anh bị mất cắp hôm qua.
Hắn và em vào thăm Trung. Hắn chỉ bảo em Trung bị tai vạ lúc quá chén.
Mặt em tái ngắt.
Hắn và em vào đã thấy Vân mắt sưng húp ngồi cạnh Trung.
Không hiểu có phải ngưu tầm ngưu mã tầm mã không mà hoàn cảnh Vân còn tệ hơn Trung. Bố mẹ mất cùng ngày trong chuyến về quê đám cưới cô em út ở Nghệ An. Xe lăn xuống vực. 50 người trên xe còn lại có 7. Vân và em gái về ở với bà ngoại...
Năm học dự bị ngoại ngữ cuối cùng thì cũng đã kết thúc. Hắn không muốn sang Nga. Hắn nghĩ, hắn nghĩ...hắn muốn được ở bên em, nghe giọng nói nhẹ nhàng của em, ngắm nhìn khuôn mặt ngăm ngăm, đôi mắt ướt biết nói, đôi môi ngọt ngào, những đường cong nóng bỏng của em...
Dì hắn như đọc được tâm sự của hắn:
- Con nghĩ ngợi nhiều thế phỏng ích gì. Có thể cho dì biết được không? Biết đâu dì lại giúp ích được cho con.
Hắn nhìn dì hồi lâu rồi kể cho dì tâm sự của mình.
Dì từ từ ngồi xuống đối diện hắn, với tay lấy ấm trà sen rót cho hắn một chén rồi nhẹ nhàng:
- Đối với đàn ông, sự nghiệp rất quan trọng. Học ở nhà dì nghĩ là không dở, nhưng còn trẻ đi xa, đi nhiều thì biết được nhiều hơn. Một ngày đàng, một sàng khôn. Con đi sẽ thấy...
Hăn chợt nhớ ra dì là con liệt sĩ. Ông, bà thân sinh đều là sĩ quan quân đội. Bà là bác sĩ quân y. Cả hai đều hy sinh trên biên giới phía tây. Và dì sang Nga học Sư phạm theo tiêu chuẩn con liệt sĩ...
- Hơn nữa Giang còn chưa tốt nghiệp phổ thông, em nó còn phải đi học sau khi tốt nghiệp dì nghĩ thế. Gia đình Giang chắc sẽ không để Giang không học đại học. Các con còn 6 năm nữa để suy nghĩ và kiểm tra bản thân...
Suy nghĩ , kiểm tra...hắn không hiểu dì muốn nói gì. Dì cười, lâu lắm hắn mới thấy mặt dì rạng rỡ như thế:
- Con cứ đi Nga đi đã. Khi thích con vẫn về phép được mà, nếu hoàn toàn không thích ở bên đấy con về lại Bách Khoa HN vẫn chưa muộn mà con.
Ờ, có thế mà hắn không nghĩ ra.
Hắn chỉ còn hai tháng ở bên em. Mẹ em và bố em soi mói hắn hơn. Em chỉ được đi chơi đến 9 giờ tối...
Ghế đá Hồ Tây mòn nhẵn. Hắn và em đánh bóng đường Thanh Niên. Em tưới không biết bao nước mắt lên vệ cỏ ven đường...
Còn một tuần đến ngày 26 tháng 8. Ngày hắn phải lên đường...
Chiều ấy sau khi ngồi chán ven hồ em bảo hắn:
- Anh chở em vào nhà nghỉ Hoa sen.
Mắt hắn chạy lên trán. Hắn hấp tấp ra lấy xe chở em vào Hoa sen.
Hắn thuê phòng, bà chủ nhìn hắn nghi ngại rồi hét giá trên trời. Hắn móc gần nhẵn ví, lấy thêm lon Coca, ly cà phê đen xách theo lên tầng.
Hắn đóng cửa. Em cài cửa rồi ôm chấm lấy hắn. Em hôn hắn đến ngạt thở.
Hắn chuếnh choáng như say rượu...hắn khó nhọc mở từng cái cúc áo...em thiêu cháy hắn với đôi gò bồng đảo thanh tân...hắn bế em lên giường...hắn đi vào em...em thét lên... hắn và em hoà vào làm một...
Ngực hắn mát lạnh. Hắn tỉnh dậy thấy mặt em đang giấu trong ngực hắn. Hắn hốt hoảng khi thấy em khóc...em cười nhìn hắn...khuôn mặt tràn đầy hạnh phúc.
Một tuần hắn và em khám phá nhau. Cả hai như sống trên thiên đường...
Rồi ngày 26/8 cũng đến. Em nấc nghẹn tiễn hắn ra đi. Đông người , em giấu mặt vào vai Vân nấc lên từng hồi...
Tim hắn thắt lại.
Trời Nga giá lạnh. Em sưởi ấm hắn bằng những bức thư nồng nàn...
Hè về. Hắn nhận được tin em báo bố em sang Nga công tác...
Hắn háo hức chờ ngày bố em sang. Hắn không biết cuộc gặp mặt định mệnh này khiến đời hắn rẽ sang ngã khác, ngã đường hắn không ngờ tới...
( Còn tiếp...)
|