View Single Post
  #8  
Cũ 16-03-2010, 01:51
Flamingo's Avatar
Flamingo Flamingo is offline
Bánh mì đen - Черный хлеб
 
Tham gia: Oct 2009
Bài viết: 52
Cảm ơn: 286
Được cảm ơn 95 lần trong 44 bài đăng
Default Cuối đường...

PHẦN II

Đầu vấn khăn trắng, mắt sưng húp hắn cùng bà ngoại ngồi bên quan tài mẹ hắn. Mặt hắn như hai ngón tay bắt chéo. Bà ngoại hắn nấc lên từng cơn, thỉnh thoảng lại vuốt ve cái quan tài đơn sơ sơn đỏ choét.
Hắn đã cạn nước mắt. Trong lòng hắn trống rỗng. Hắn thấy chơi vơi.
Thỉnh thoảng bà ngoại hắn lại đốt một đám hương muỗi xua quanh.
Hắn ngồi và thề sẽ thi vào trường Kiến trúc. Hắn chửi, hắn rủa cái thằng nào ngu si đần độn mà dám theo học trường Kiến trúc để tạo nên cái quần thể tập thể Khương Thượng này.
Cái hành lang, cái cửa...tiết kiệm diện tích, thể tích đến nỗi cái quan tài không thể nhét vào hay bê ra khỏi căn hộ khốn nạn ấy, để mẹ hắn phải nằm giữa hai tầng cầu thang khốn kiếp, để mọi người đi qua đi lại, nhìn hắn, anh hắn, bố hắn cùng người nhà sụt sùi bên quan tài mẹ hắn.
Phúc tổ bảy mươi đời cái thằng cha kiến trúc sư nào đó không có ở đó, nếu có hắn đã xỉa cho lòi ruột.
Hắn nhìn như thôi miên cái quan tài đỏ rực.

Mới sáng hôm qua mẹ hắn còn thì thào dặn dò hắn ngoan ngoãn nghe lời bố. Hỏi hắn xem bộ vét xanh ngọc của bà cùng cái quần gấm Trung quốc với cái áo sơ-mi trắng bố hắn mua tặng bà lần đầu tiên khi ông đi Nga đã được là chưa.
Hắn còn nói với mẹ là bà ngoại đã làm đúng như mẹ dặn.
Trong đầu hắn rõ nét cái cảnh hắn bê chén sâm bà ngoại chưng cho mẹ uống. Uống xong mẹ hắn còn mỉm cười cảm ơn hắn rồi nói với bà ngoại hắn là cứ về đi, mẹ hắn chưa sao.
Bà ngoại nước mắt lưng tròng gật đầu hứa là bữa trưa sẽ quay lại. Bà còn phải về nhà cơm nước cho ông và gia đình cậu.
Chỉ còn lại mình hắn. Bố hắn trên cơ quan. Anh hắn thực tập tại trường.
Bỗng mẹ hắn ho, ho sặc sụa. Hăn cuống quýt chạy lại nâng đầu mẹ đặt thêm 2 cái gối rồi ngồi cạnh mẹ ra sức vuốt ngực mẹ. Hăn thấy mẹ như béo ra mấy ngày cuối.
Mẹ hắn vẫn ho. Hắn lật nghiêng người mẹ rồi vỗ vỗ lưng mẹ. Mẹ hắn vẫn ho, hắn nghe thấy tiếng đờm kéo lên sòng sọc.
Hắn buông mẹ chạy vội ra tủ thuốc lấy gói bông, kéo cặp gạc.
Hắn giật từng miếng bông cặp vào cái kéo rồi lau họng cho mẹ. Từng đám dãi nhơt bùng nhùng kéo theo. Hắn lặp đi lặp lại cái động tác lau họng, vứt bông lau họng không biết bao lâu.
Cuối cùng mẹ hắn cũng hết ho. Mẹ hắn nhìn hắn đầy lo lắng.
Hăn thở phào hỏi mẹ:
- Mẹ đỡ hẳn chưa.
Mẹ hắn gật đầu. Rồi mẹ hắn nhìn đâu đó xa xăm lắm, thở khò khè. Hắn nghĩ mẹ buồn ngủ. Hắn hỏi:
- Mẹ buồn ngủ hả, con ra ngoài cho mẹ ngủ nhé.
Ánh mắt mẹ hắn trở về . Mẹ hắn cố lắc đầu:
- Ngồi đây với mẹ...
Hăn gật đầu, nắm lấy tay mẹ. Hắn không hiểu sao tay mẹ lạnh giá giữa trời tháng 8. Hắn nắm lấy hai tay mẹ rồi xát mạnh như mẹ hắn vẫn làm lúc mùa đông với hai bàn tay đỏ au vì lạnh của hắn.
Hăn thấy mẹ hắn thở ngắn dần. Hắn lại vuốt ngực mẹ. Hắn chăm chú nhìn mẹ. Mắt mẹ hắn khép hờ. Hăn nghĩ mẹ sắp ngủ. Mẹ hắn rướn người ngáp ngáp như cá ngáp. Hăn lo lăng nhìn mẹ. Rồi thấy mẹ năm yên.
Hắn nhìn ra cửa sổ. Nghĩ mẹ hắn thật tội nghiệp. Suốt ngày làm lụng không biêt đến nghỉ ngơi.
Lúc chưa ốm đi làm về là lao vào bếp, dọn nhà, dọn cửa. Lúc ốm thì suốt ngày ra vào, dọn dẹp nấu ăn, giặt dũ, xem bài vở cùng hắn...
Cho đến khi mẹ nằm liệt. Đã hai tuần kể từ khi mẹ nằm xuống.
Hắn bỗng giật mình khi thấy tay mẹ lạnh như đá trong tay mình.
Hăn nhìn mẹ, mặt mẹ trắng bệch. Hắn sờ mũi mẹ, không thấy mẹ thở.
Hắn áp tai vào ngực mẹ, không nghe thấy động tĩnh gì. Hắn cố găng áp chặt tai. Không có gì.
Hắn ngẩng phắt lên nhìn mẹ chăm chú. Rồi hắn oà khóc.
Có tiếng khoá mở lách cách. Hắn vẫn khóc.
Bà ngoại lao vào. Hắn quay ra giơ tay chỉ mẹ. Bà hắn cũng oà khóc....
Mới hôm qua...

Mà giờ này mẹ hắn vẫn bên hắn, chỉ cách một tấm ván đỏ chót, mà không nhìn, không thể nói gì với hắn.
Thật vô lý. Đầu hắn trống rỗng.
Đêm xuống, hắn vẫn ngồi. Rồi hắn gục xuống ôm lấy cái quan tài. Bố hắn nước mắt lưng tròng bảo hắn vào ngủ, hắn thì thào:
- Con ngồi đây đến sáng mai được không.
Hắn tỉnh dậy bởi tiếng khóc lóc, kể lể....
Hăn nhìn quanh. Hăn đang nằm trên giường. Hắn lao vội xuống đất. Hắn trượt chân. Hắn ngã ngữa. Hắn thấy như nước sôi dội khắp đầu.
Hắn mơ thấy hắn cùng mẹ hắn đang giỡn sóng ở Sầm Sơn. Những đợt sóng trắng dâng cao đổ ập xuống. Sóng kéo mẹ hắn xa dần hắn. Hắn gọi mẹ. Hắn gào gọi mẹ.
Hắn nghe ai đó gọi tên hắn từ đâu đó xa xa. Hắn mở mắt. Khuôm mặt bố hắn và anh hắn mờ ảo như trong sương mù. Hắn cố mở to mắt. Hắn đã nhìn thấy bố và anh rồi bà ngoại...
Hắn đã nện đầu vào thành giường và dập sọ. Hắn mê man suốt 3 ngày liền sau ca mổ...

Một năm sau, sau giỗ đầu mẹ bố hắn tục huyền.
Người thiếu phụ bước vào nhà hắn không đẹp như mẹ. Hăn không để ý đến cô ta.
Cô ta không bước vào nhà hắn một mình mà tha theo hai đứa nhỏ như hai cái rãi khoai.
Một thằng nhóc kém hắn hai tuổi, một con bé lên 5. Hăn không để ý, chỉ thấy anh trai hắn khó chịu ra mặt. Hắn bảo anh:
- Sao anh không thích dì?
- Mày còn nhỏ chưa hiểu gì, lớn lên rồi hiểu.
Hắn chịu không hiểu.
Bố hắn được phân 2 căn hộ 2 phòng sát nhau ở M6. Hắn và anh ở một căn, bố, dì, hai đưa nhóc ở bên cạnh. hắn thấy chẳng ảnh hưởng gì đến hoà bình thế giới.
Thêm nữa không phải nấu cơm, chỉ rửa bát. Trước còn phải thả quần áo vào máy giặt, phơi. Giờ khỏi luôn.
Vẫn thế, hắn chỉ không hiểu làm sao bố hắn lại quên mẹ hắn nhanh thế.
Hắn tủi thân cho bà mỗi khi thấy bố hắn chăm sóc dì. Hắn buồn 5 phút rồi lại quên ngay.
Mất một tuần soi xét rồi hắn thân ngay với hai đứa nhỏ con dì. Thằng Thanh suốt ngày ho hen cò cử hắn gọi là thằng Vi-ô-lông.( Tắt là Vi) Đổi lại thằng Thanh gọi hắn là Cò hương (Tắt là Cò)
Hắn đang tuổi lớn. Xương dài nhanh quá thịt đắp không kịp.
Còn con bé Mai thì hắn gọi là Mai Nhi. (Hăn ôm tiểu thuyết Kim Dung từ năm 12)
Hắn chiều Mai Nhi vì hắn không có em, vì hắn muốn làm Dương Quá che chở cho Quách Tư.
Không còn mẹ kèm cặp. Dì hắn chỉ dám đứng xa trông lại. Hắn nghiền Kim Dung, Cổ Long... tối ngày. Hăn học sút đi trông thấy.
Cô giáo chủ nhiệm gọi dì hắn lên thông báo. Hắn biết. Hắn chống mắt xem dì có mách bố hắn không.
Không, dì gọi hắn sang, nhìn hắn thăm dò rồi nhẹ nhàng:
- Công à, điểm học của con không được tốt lắm. Phải thi chuyển cấp cũng không sao nếu như con không vào thẳng được, nhưng nhỡ trượt thì con sẽ làm gì.
Hắn há mồm nhìn dì. Hắn mà trượt. Hắn học kém đi vẫn đứng thứ 15 trong số 48. Làm gì đến nỗi.
Tối hôm đó sau bữa ăn bố hắn bảo hắn ngồi lại. Hắn tò mò xem bố hắn muốn gì.
- Trong cuộc đời có nhiều chuyện không theo lo-gic đơn giản... - Bố hắn bắt dầu.
- Dân ngoại giao có khác. Vòng vo mãi - Hắn nghĩ thầm, giương cặp mắt nâu đen trong veo lên nhìn bố hệt như những lần còn nhỏ vỡ đồ, lọ kẹo vơi bố mẹ tra hỏi ai là tội phạm...
Bố hắn chăm chú nhìn hắn...
-...con nhà người ta gánh phân cuốc đất mà thi thừa điểm đi nước ngoài.
Nhà mình các con chỉ học và chơi mà không đi nổi, bố thấy xấu hổ với bạn bè.
- Bố nói thế. Anh Thành nhà mình vào ĐH Bách khoa nghiêm. Con bác Tá, sếp của bố trượt ĐH 2 năm liền kia kìa. - Hắn cãi.
Mắt bố hắn chạy lên trên trán. Hắn tiếp:
- Con sẽ thi Bách khoa. Con thích khoa Điện. Bố đừng thuyết phục con thi Ngoại Giao hay Ngoại Thương đấy nhá. Bố mẹ vẫn bảo nghề nào cũng hay, chỉ có những con người không hay. - hắn quay sang mẹ kế - dì có nghĩ thế không dì?
Dì hắn cười:
- Dì cũng nghĩ thế. Dì nghĩ con có khả năng lập luận giỏi, con nghĩ có nên thi trường Luật không?
- Thôi thôi, vác cặp đi cãi nhau, đi điều tra...con xin kiếu.
Hắn thấy bố hắn đờ mặt rồi lắc đầu.
- Bố hy vọng con sẽ thi vào được Đại học, không quan trọng trường nào. Đừng để bố xấu hổ vì con.
Hắn chau mày:
- Bố yên tâm. Bố sẽ không phải xấu hổ vì con.
Một năm sau dì hắn sinh con gái. Bố hắn đặt tên là Kim Chi. Hắn lăn ra cười:
- Nghe ngon quá. Con khoái món Kim chi bố mang từ Triều Tiên về lắm.
Hắn gọi em là Ngon.
Bố hắn mắng:
- Con dùng từ ngữ rất lộn xộn. Phải giữ gìn sự trong sáng của tiếng Việt.
- Bố bảo thế nào là lộn xộn. Con dùng từ thể hiện rõ nét yêu cầu cẩn thể hiện còn gì. Muốn nhấn mạnh thì phải dùng động từ mạnh chứ.
- Con đùa thế đủ rồi. Đùa có nơi có chỗ. Không phải chỗ nào cũng đùa. Đùa dai là vô duyên con ạ. - Bố hắn sẵng giọng.
Hắn yên lặng nhìn bố, hít một hơi thật sâu rồi thở mạnh:
- Xin phép bố con về.
Bố hắn há mồm. Hắn đứng lên. Mai Nhi léo xéo:
- Cho em đi với .
Hắn nắm tay Mai Nhi thong thả đi , thằng Vi cũng theo ra. Ba đứa xuống đường.
Khi ba đứa quay về hắn nghe thấy tiếng rì rầm từ phòng khách . Hắn lôi tuột hai dứa em vào căn hộ của hắn và anh. Bật TV ấn hai đứa xuống rồi rón rén ra sát cửa sổ phòng khách. Hăn nghe thấy tiếng dì:
- Em không thể dạy Công được như anh muốn. Em không phải mẹ đẻ, nếu em không vừa lòng em gắt hay mắng con thì nó sẽ hiểu nhầm cho là em ghét nó. Em yêu nó chẳng khác gì thằng Thanh. Công thông minh, em nghĩ con nó sẽ hiểu cái gì nên, cái gì không nên. Nhưng anh phải dạy con, vì nó là con trai. Mẹ không dạy cho con trai những điều cần thiết trong cuộc sống đàn ông sau này được. Anh là dân ngoại giao, hãy tìm cách đến gần trái tim con đi.
Hắn rón rén trở về phòng. Lòng ấm áp vì câu nói: Em yêu nó chẳng khác gì thằng Thanh của dì.

Hắn vào thẳng cấp 3. Anh hắn tốt nghiệp ra trường. Bố hắn hài lòng. Dì hắn sung sướng.
Bố hắn mượn cơ quan một cái xe 7 chổ, cả nhà vui vẻ khăn gói đi Sầm Sơn nghỉ mát.
Bố hắn bế Ngon ngồi trên. Cái bụng của dân Bộ ngoại giao luôn phải tìm chổ thông thoáng cho dễ thở, Ngon gần 2 tuổi nhào lên nhào xuống với búp bê treo trên xe.
Hắn cùng anh trai chui xuống dưới. Dì cùng Mai Nhi chui vào. Thằng Vi vào sau đóng cửa.
Xe bon bon ra khỏi Hà nội. Hăn lại thấy cảm giác hạnh phúc như thủa nào cả nhà hắn đi nghỉ ở nhà nghỉ Bộ ngoại Giao tại Sầm Sơn.
Đồng ruộng trải dài. Thi thoảng điểm vào những ốc đão được bao vây bởi tre, cau. Lúc nhỏ hắn cứ tưởng tượng là đảo hoang cho kỳ bí. Giờ thì hắn biết rõ sau luỹ tre kia là làng mạc chen chúc người ở.
Rồi núi, đèo, rồi lại đồng, lại lúa...
Rầm...
Đầu hắn đập mạnh vào thành xe, hắn choáng váng...hắn nghe thấy tiếng bố
gào:
- Chi, Chi con...
Tiếng dì thét:
- Thanh, Thanh con ơi.
...tiếng khóc của Mai Nhi...
Lớp sương mù tan dần, hắn thấy má mình mát lạnh. Hắn đưa tay lên sờ, máu nhớp nháp.
Hắn quay sang bên cạnh, anh hắn mắt nhắm nghiến, máu me đầy mặt, xương ống chân lòi chọc ra ngoài bắp chân...
Đầu Vi máu tuôn xối xả mảnh kính cắm đầy như phim Hollywood...
Tay Mai Nhi sũng máu...
Bố hắn vẫn đang gào tên em gái hắn, từ cổ ông những vệt máu nhỏ chảy ngoằn ngoèo. Cửa kính trước một lỗ hổng lớn vấy đầy máu xung quanh...
Chú lái xe máu đầy má phải...
Hắn bỗng hiểu tất cả...


(Còn tiếp...)




-
Trả lời kèm theo trích dẫn
Được cảm ơn bởi:
Thien Nga (05-04-2012)