Xin hãy dành 10 phút để đọc câu chuyện này, BZ tin nó có ích cho mọi người, cho những xung đột tốn thời gian mà chúng ta thường hay mắc phải trong cuộc sống.
Câu chuyện về Hải Âu và Trúc Xanh
Bà tôi có một kẻ thù truyền kiếp. Đó là bà Wilcox. Bà tôi và bà Wilcox về làm dâu tại thị trấn bé xíu này gần như cùng lúc. Hai gia đình nằm sát cạnh nhau trên con đường có những hàng cây thù du xanh mướt. Và họ đã sống suốt cả cuộc đời ở đó. Cuộc chiến giữa hai người bắt đầu từ rất lâu, lâu đến nỗi chính hai người cũng không nhớ nổi nguyên nhân ban đầu của mối bất hòa ấy. Nhưng cho đến tận ba mươi năm sau, nó vẫn tiếp diễn một cách gay cấn.
Đây không phải là một cuộc cãi cọ thông thường mà thật sự là một cuộc chiến đúng nghĩa giữa những quý bà. Không xó xỉnh nào trong thị trấn này thoát khỏi tầm ảnh hưởng của cuộc chiến đó. Ngôi nhà thờ cổ đã chứng kiến gần như trọn vẹn một trận chiến của họ. Khi bà tôi và bà Wilcox dấy lên cuộc tranh củ nắm giữ chức chủ tịch Hội cứu tế phụ nữ. Bà tôi chiến thắng, nhưng đó là một thắng lợi vô nghĩa vì bà Wilcox do không được bầu làm chủ tịch đã rút tên khỏi hội trong sự bực tức, và việc điều hành sẽ không còn vui thú nếu bạn không thẻ buộc đối thủ của mình phải "nếm mùi cay đắng".
Ngược lại, bà Wilcox lại thắng trong cuộc chiến ở thư viện thị trấn, giúp cháu bà là cô Gertrude được bổ nhiệm làm thủ thư thay vì cô Phyliss của tôi. Ngày cô Gertrude nhận nhiệm vụ cũng là ngày bà tôi không thèm đến thư viện nữa mà tự mua sách về nhà đọc.
Ngoài những trận chiến chủ yếu kể trên, còn có những cuộc tập kích lẻ tẻ khác. Khi còn bé, một trong những thú vui của chúng tôi mỗi lần đến thăm bà là nhăn mặt lè lưỡi trêu chọc đám cháu và hái trộm nho của bà Wilcox từ những dây leo mọc gần hàng rào giữa hai nhà. Chúng tôi rượt đuổi những con gà của nhà Wilcox, đặt những chiếc kíp nổ pháp hoa vào đường ray xe điện chạy ngang quà nhà Wilcox, để xe điện cán lên chúng và gây ra những tiếng nổ làm bà Wilcox hoảng sợ.
Nhưng bà Wilcox cũng có nhiều cháu, và chắc chắn bà tôi cũng không thoát khỏi những trò quậy phá của chúng. Tầng hầm của bà thường xuyên bị vứt đầy những thứ rác rưởi. Vào ngày lễ Halloween, những thứ linh tinh như dây, vải vụn bay phất phới trên các đầu cột của ban công, và bà tôi phải thuê người leo lên gỡ xuống. Thỉng thoảng, những sào phơi quần áo tự nhiên bị gãy, mọi thứ rơi xuống đất lấm lem và phải giặt lại.
Có lẽ bà tôi không chịu đựng nổi những rắc rối bực mình đó nếu không có trang giao lưu dành cho các bà nội trợ trong tờ nhật báo Boston.
Trang này là một chuyên mục thú vị và hấp dẫn của những người phụ nữ. Ngoài các mẹo vặt về nấu nướng, tư vấn về trang trí nhà cửa, còn có một phần dành để giao lưu giữa các độc giả. Nếu bạn có một vấn đề cần trao đổi, hãy viết một lá thư gửi cho trang đó, với một bút hiệu ngồ ngộ, chẳng hạn như Trúc Xanh - bút hiệu của bà tôi. Rồi một trong những quý bà có kinh nghiệm về vấn đề đó sẽ viết thư hồi đáp cho bạn và cũng kèm với bút hiệu ghi bên dưới. Thông thường, sau khi đã trao đổi về một vấn đề, họ sẽ tiếp tục viết thư cho nhau suốt nhiều năm, tâm sự những chuyện con cháu, công việc gia đình v.v....
Bà tôi cũng thế. Bà và một phụ nữ có bút hiệu Hải Âu đã trao đổi thư từ suốt một phần tư thế kỷ. Trúc Xanh đã kể cho Hải Âu nghe những chuyện mà bà chẳng hé môi cho một ai khác - như việc bà hy vọng sẽ sinh thêm một đứa con nhưng không được, hay những chuyện hồi còn nhỏ có lần cậu Steve của tôi đã làm bà mắc cỡ đến thế nào, và nhiều chuyện khác nữa. Hải Âu thực sự là một người bạn thân thiết của bà tôi.
Năm tôi mười sáu tuổi, bà Wilcox mất. Trong một thị trấn nhỏ, dù có ghét một người láng giềng đến mấy nhưng khi có chuyện quan hôn tang tế, người ta vẫn thường ghé thăm để xem có thể giúp được gì không.
Vì vậy, gọn ghẽ trong chiếc tạp dề bằng vải lanh, bà tôi băng qua hai bãi cỏ sang nhà bà Wilcox. Con gái bà Wilcox nhờ bà tôi dọn dẹp căn phòng của mẹ. Và ở đó, trên chiếc bàn gỗ cạnh giường, có một chiếc hộp lớn đựng thư từ. Trong hộp, được xếp một cách ngay ngắn theo từng cột, là những lá thư mà Trúc Xanh gửi cho Hải Âu và những bản nháp thư của Hải Âu gửi cho Trúc Xanh.
Bất chợt bà tôi ôm lấy đống thư, ngồi sụp xuống và nức nở khóc. Đó là lần đầu tiên tôi nhìn thấy bà tôi khóc. Bà khóc cho kẻ thù lớn nhất cũng chính là người bạn thân nhất của bà. Bà khóc cho những năm tháng đã bị phí hoài trong căm ghét, hận thù và không thể nào cứu vãn.
Tôi không bao giờ quên những giọt nước mắt đau đớn đầy tiếc nuối của bà trôi trong cái ngày đáng nhớ đó. Và câu chuyện của Hải Âu với Trúc Xanh cũng để lại cho tôi một bài học lớn trong đời.
Những người xung quanh chúng ta đôi lúc có vẻ như không thể nào ưa nổi. Họ có vẻ là một người bận tiện, hẹp hòi hay ích kỷ. Nhưng bạn hãy thử bước sang trái chừng mười bước và nhìn lại lần nữa bằng ánh sàng chiếu rọi từ một góc độ khác, rất có thể bạn sẽ thấy rằng họ cũng hào phóng, nồng nhiệt và tốt bụng. Tất cả đều tùy thuộc và góc nhìn của bạn mà thôi!
Type: BZ
From: The true story of Arbutus and Seagul
__________________
Take It Easy
|