View Single Post
  #15  
Cũ 09-03-2010, 22:18
Mùi Hồng Mùi Hồng is offline
Bánh mì đen - Черный хлеб
 
Tham gia: Mar 2010
Bài viết: 83
Cảm ơn: 58
Được cảm ơn 173 lần trong 52 bài đăng
Default

Trích:
hungmgmi viết Xem bài viết
Đi nhiều nơi, tôi cũng gặp các câu hỏi như bác Muzhik đã gặp.
Đơn giản là những người hỏi đều biết tôi học ở Liên xô về, và thấy tôi có vẻ yêu Nga. Đôi khi qua giọng hỏi, tôi cũng biết họ hỏi chỉ để mà hỏi. Và lần nào cũng vậy, đều nghe cái câu kết luận chung chung "Xúc động đấy chứ nhỉ?".
Cá nhân tôi thì thấy chương trình này không được như tôi mong đợi. Có vẻ những người làm chương trình không tìm được các nhân vật điển hình, hoàn cảnh điển hình...của hơn 5 vạn lưu học sinh.
Và họ không kiểm soát được chương trình, khiến nó bị trượt dài ra, lê thê không cần thiết.
Và nhiều cái sạn khác đã được chúng ta nhặt từ trang 6 topic này.
Làm Chương trình này, chắc chúng ta muốn đề cao truyền thông "tôn sư trọng đạo", "uống nước nhớ nguồn"...của người Việt Nam.
Thế mà trong Chương trình, có nhiều quá những trường hợp học trò về VN rồi, quên bẵng mất các thầy cô, chả viết thư từ thăm hỏi gì cả, trong khi việc đó quá dễ dàng trong thời đại ngày nay. Nay gặp lại, hay nhìn thấy lại trên tivi, mới bổi hồi bồi hồi xúc động tràn trề.
Hoặc trò không đi tìm thầy, mà thầy cứ lọ mọ đi tìm tung tích trò mình.
Cha này nói giỏi quá, ví von nữa. Thế bản thân mình thì hành xử làm sao?
Khi xem chương trình nào đó, nghĩa là mình chưa biết hết được nội dung, xem ---> cảm nhận (nếu thích)---> xem tiếp...v/v
Xem xong rồi thì lại tiếc, chưa đạt yêu cầu...., rồi còn chưa được như mong đợi! Vậy ông mong đợi điều gì?
Hic (3 lần). Hãy biết rằng cảm xúc trong cùng 1 tình huống là khác nhau với mỗi người. Hãy cảm nhận và sống tốt với lương tâm của chính mình.
Trả lời kèm theo trích dẫn
Được cảm ơn bởi:
hdmt (10-03-2010)