Trích:
|
tykva viết
Nhân dịp đầu tuần thảnh thơi, ta dịch tiếp một bài nữa của cụ Sologub. Bài này được ưu điểm lớn nhất là ngắn. Mời các bác
* * *
Туман не редеет
Молочною мглою закутана даль,
И на сердце веет
Печаль.
С заботой обычной,
Суровой нуждою влекомый к труду,
Дорогой привычной
Иду.
Бледна и сурова,
Столица гудит под туманною мглой,
Как моря седого
Прибой.
Из тьмы вырастая,
Мелькает и вновь уничтожиться в ней
Торопится стая
Теней.
6 ноября 1892
|
Huhu...tôi đang bận tối mắt tối mũi :? Ghé qua thấy bà quảng cáo bài này, không đừng được, mặc dù nói thật bài này ngắn thì có ngắn nhưng khi dịch tôi thấy như rắc becberin vào miệng ý bà Bí ạ
Màn sương vẫn chưa tan
Xa xa trùm một màu trắng sữa
Gợi trong tim ta
Nỗi buồn
Mối lo toan thường nhật
Nghiêm khắc cuốn ta với công việc
Bởi nếp cũ quen thuộc
Nào đi
Ảm đạm và lạnh lẽo
Thành phố gào rít trong sương
Như biển bạc
Xô bờ
Từ màn sương xuất hiện
Thấp thoáng những bóng người
Vội vã dưới sương rơi
Ẩn hiện
@ FORYTCHIA: Could..could cô tell me, sao cô lại ẩy cái vụ kem ngó của cô sang tôi thế :?: