Rừng Nauy em đọc hồi hè vừa rồi. Hồi đó nó trở thành một cuốn sách bán khá chạy, và được rất nhiều người hâm mộ.
Sau khi đọc xong cuốn sách, cảm nhận đầu tiên là sự cuốn hút. Quả thật, cuốn sách đã cuốn hút em từ đầu đến cuối câu chuyện. Từ những câu chuyện sinh hoạt hàng ngày trong kí túc xá nam, đến những câu chuyện tình yêu xảy đến với cậu Toru, đến những người bạn của cậu. Và cả sự đấu tranh tư tưởng trong suy nghĩ của cô bé Naoko cũng rất khiến người đọc bị thu hút. Đặc biệt, lối miêu tả sinh động đời sống và lối sống của giới trẻ Nhật Bản trước đây cũng khiến cho em phần nào tưởng tượng được. Đó là cái thành công của tác giả theo cảm nhận của riêng em.
Nhưng, điều nổi bật nhất trong câu chuyện mà em thấy đó là sự cô đơn. Đọc đến đâu, đến nhân vật nào cũng thấy toát lên một sự cô đơn, một con người lạc lõng, khó hiểu trong thế giới của họ.
Sex trong câu chuyện được miêu tả cũng rất... lãng mạn. Không khiến người đọc nghĩ đến những chuyện sex rẻ tiền.
Em mới đọc được một lời bình, mà theo em là khá hay về câu chuyện này, xin trích ra đây mời các bác đọc:
Trích:
Rừng Nauy” phản ánh xã hội Nhật những năm sáu mươi, giống như “thế hệ lạc lõng” của Phương Tây. Đọc tác phẩm thấy man mác một không gian buồn bã khắc khoải, khi con người ta phải dằn vặt với sự bế tắc khi đi tìm bản ngã của mình và đôi khi thất vọng sâu sắc bởi không thể hoà nhập cái bản ngã đó vào hiện thực đời sống. Các nhân vật luôn luôn muốn sống một cuộc đời độc lập, phóng khoáng như là một bản nguyên, không sao chép theo một nguyên mẫu nào. Nhưng cái tôi ấy không thể liên kết với cộng đồng. Nó trở thành cái tôi cô đơn, cái tôi thất vọng. Đây cũng chính là biểu hiện của chủ nghĩa hậu hiện đại rõ rệt trong nhiều tác phẩm, khi mà người ta không còn thấy những điều tốt đẹp trên cuộc đời này nữa.
Thế giới nhân vật trong “Rừng Nauy” là thế giới của những con người cô đơn. Ta bắt gặp đầu tiên hình ảnh của Toru năm 37 tuổi, với bản hoà tấu không lời ca khúc “Rừng Nauy” (Norwegian Wood) của The Beatles. “Giai điệu ấy bao giờ cũng khiến toàn thân tôi run rẩy, lần này nó làm tôi choáng váng hơn bao giờ hết”. Bản nhạc đưa Toru trở về miền kỉ niệm, “về những mất mát trong cuộc đời, về những bạn bè đã chết hoặc vô âm tín, những cảm xúc mãi mãi không còn nữa”
Hình ảnh “ngày hôm đó”- một cánh đồng mà mọi thứ hiện lại rõ ràng từ mùi cỏ, mùi lạnh đến cả tiếng chó sủa …Nhưng nó trống rỗng vì không có ai cả. Âm điệu đầu tiên mà người đọc bắt gặp là sự cô đơn và lạnh lẽo. Toru và Naoko xuất hiện với câu chuyện về cái “giếng đồng”. “Nó sâu đến độ không thể đo được, và đầy chặt bóng tối, như thể toàn bộ bóng tối của thế giới đã được nấu chảy và lèn vào đó đến tận cùng đậm đặc của chúng”. Nó dường như cũng chính là giới hạn của con người trong cuộc đời. Người ta lo sợ mơ hồ về một điều gì đó mà không thể biết đích xác là gì, giống như việc người ta cố gắng đến mấy cũng không thể tìm ra vị trí cái “giếng đồng”. Nó là một nối ám ảnh, một yếu tố tồn tại ngay trong chính bản ngã mỗi người.
Có thế thấy rằng, mỗi nhân vật cô đơn trong “Rừng Nauy” đều là một người dị biệt, méo mó, không hoàn hảo. Họ xa lạ với xã hội, với cuộc đời, thậm chí với chính cả bản thân mình.
Bất cứ nơi đâu trong thế giới của “Rừng Nauy” ta cũng bắt gặp những con người cô đơn. Đó là Kizuki- bạn thân của Toru Watanabe. Kizuki- một người công bình và chu đáo. “Cậu ta có cái tài rất hiếm là biết tìm thấy những cái thú vị trong những câu chuyện chẳng có chút thú vị nào của người khác…”. Thế nhưng Toru lại là “thằng bạn thực sự duy nhất của cậu ở trường”. Người thứ hai mà Kizuki chơi cùng là Naoko, bạn gái của anh ta. Naoko cũng là một người kì quặc. Ba người đó chơi với nhau như một sự kết hợp hoàn hảo, hầu như không có mối liên hệ nào với những người khác xung quanh. Naoko được nuôi dạy như một con búp bê, mặc dù cô không hề thích thế. Cô không có khả năng phản kháng, nhất là sau cái chết của Kizuki, cô gần như tách biệt hoàn toàn với xã hội, thậm chí với cả gia đình. Cô ở một nhà trọ mà không ai có thể tìm ra cô, sống đơn giản đến mức tưởng như không có gì đơn giản hơn thế được nữa. Và Naoko không có khả năng giao tiếp bình thường. “Mình cố nói một điều gì đó, nhưng nói ta từ nào là sai từ ấy- chúng đều không đúng hoặc ngược hẳn lại với điều mình định nói.” Ta còn cảm thấy ở Naoko một nỗi sợ hãi bước đi của thời gian. Toru đã nhận ra điều này khi Naoko tròn hai mươi tuổi “Có cái gì đó là lạ trong việc nàng đã tròn hai mươi tuổi. Tôi cảm thấy dường như chỉ có duy nhất một thứ có ý nghĩa với Naoko cũng như với tôi, và đó là cứ tiếp tục qua lại mãi giữa tuổi mười tám và tuổi mười chín. Sau tuổi mười tám là tuồi mười chín, và sau mười chín lại đến mười tám. […]Chỉ có người chết mới mãi mãi ở tuổi mười bảy”. Con người ấy không chấp nhận được thời gian trôi chảy, không chấp nhận được cuộc đời, cái cô đơn nó tồn tại như một thứ keo dính chắc, làm cho cô bị gạt sang một bên, trở nên lạc lõng hơn ai hết.
Chị gái của Naoko cũng vậy – “một trong những cô gái thành công trong mọi chuyện : một siêu học sinh, siêu vận động viên, danh nổi như cồn, một nhân vật thủ lãnh, nhân hậu, thẳng thắn, bọn con trai thích cô, thầy cô giáo cũng thích cô, tường phòng cô treo đủ loại giấy khen và chứng chỉ.” Thế nhưng, cô là một cô gái không bình thường. “Thường cứ độ hai hoặc ba tháng một lần, chị ấy bỗng ở lì trong phòng và nằm suốt ngày, không đi học, hầu như không ăn gì, tắt hết đèn và không làm gì cả. […] Sau hai ngày, chị ấy sẽ lập tức chấm dứt tình trạng đó và lại đi học như thường.” Sự cô đơn trong con người này không thể lí giải nổi. Và chính vì thế nó đã dẫn đến cái một cái kết thúc mà cho đến khi khép lại cuốn truyện, không một ai trong số chúng ta có thể chắc chắn là mình hiểu được lí do.
Biểu hiện này cũng thấy có ở ông chú của Naoko: “Ông ấy cũng rất xuất sắc nhưng ông ấy đã ở tịt hẳn trong nhà suốt bốn năm liền, từ năm mười bảy đến năm hai mươi mốt tuổi.”
Có thể thấy mỗi nhân vật đều mang một nỗi cô đơn tự bản thể chính nó. Tác giả không cần nói nhiều mà chúng ta vẫn nhận thức rõ điều này. Cảm giác không hiểu nổi chính sự hiện hữu của mình đã tách con người ra khỏi thế giới và quẳng nó vào hư vô, nơi chỉ có nỗi cô đơn ngự trị.
Toru là nhân vật chính của truyện. Anh là người đã hoà nhập được với cuộc sống sau những trải nghiệm nhất định. Nhưng Toru cũng cô đơn. Cô đơn đến ghê gớm bởi hoàn cảnh kéo anh khỏi nhịp sống thường nhật. Anh đã từng chỉ kết thân với Kizuki và bạn gái cậu ta. Bộ ba bọn họ giống như một thể thống nhất và hoàn hảo đến nỗi dường như không cần thêm hay bớt một phần tử nào. Đến khi vào đại học, Toru cũng không thật sự thân thiết với ai. Anh ở cùng phòng Quốc Xã, nhưng luôn mang cậu ấy ra làm trò cười. Toru kết giao với Nagasawa nhưng không hề cởi mở lòng với cậu ấy. Có những giai đoạn, đến lớp nhưng Toru “không chịu lên tiếng lúc điểm danh. Tôi biết đó là một cử chỉ vô nghĩa, nhưng rất buồn vì chẳng có cách nào khác. Tôi chỉ còn cách hết sức xa lánh đối với những sinh viên khác.” Toru gợi cho ta nhớ đến nhân vật chính trong “Người xa lạ” của Camus. Anh duy trì một thế giới của riêng mình và hành động theo những nguyên tắc của thế giới đó, cũng không tìm cách chống lại hay cố gắng hoà hợp với thế giới bên ngoài. Chính điều này tạo nên sự cô đơn ở Toru.
Nhân vật thứ hai là bạn cùng phòng với Toru ở khu học xá trường đại học – “Quốc xã”. Đó là một con người mang trong mình ít nhiều dấu vết của Nhật Bản truyền thống: thích cuộc sống ngăn nắp, minh bạch, sống điều độ, lành mạnh, say mê, tôn thờ lý tưởng vẽ bản đồ. Nhưng “Quốc xã” đơn độc và lạc lõng bởi mọi người xung quanh lúc bấy giờ đều sống buông thả, phóng túng, không có mục đích, lí tưởng. Và vì vậy anh ta cũng cô độc, không kết thân được với ai, thậm chí bị mọi người đem ra làm trò cười.
Nagasawa cũng vậy- “Vừa là một đạo linh hồn cao thượng tuyệt vời, vừa là một hạng rác rưởi cống rãnh vô phương cứu chuộc. Hắn có thể vẫn xốc tới như một vị lãnh tụ lạc quan trong khi chính con tim hắn đang khô héo giữa một đầm lầy cô độc. ” Anh ta là một sinh viên con nhà giàu, thích rượu, thích gái, giá trị con người đối với anh ta là sự sành điệu, nhưng lại kết bạn với một người quá đỗi bình thường như Toru. Anh ta thành công và kiêu ngạo, lí giải việc mình ngủ với hàng trăm cô gái như là một việc làm của một “gentlman”, bởi lẽ “người ta chờ đợi bạn làm việc đó, và bạn làm việc đó đúng theo sự chờ đợi của họ.” Nagasawa nổi bật hơn tất cả mọi người nhưng cũng vì thế mà cô đơn, lạc lõng, như một nốt nhạc sai vang lên trong một bản hợp ca trầm lắng.
Sự cô đơn vây hãm còn thấy ở Midori- một cô gái sexy, táo bạo, hiện đại, cá tính, thích hút thuốc, uống bia nhưng cũng giỏi nấu ăn và biết suy nghĩ. Cô tự sáng tác và hát một bài hát kì lạ: “Em chẳng có gì.” Chính cô đã kể về mình : “Sinh ra trong một gia đình phức tạp”, bố mẹ không hề quan tâm và yêu thương đầy đủ cô. “Tớ vẫn luôn thèm được yêu. Dù chỉ một lần thôi. Tớ muốn biết được yêu thương đầy đủ phần mình nó ra sao, đầy đến mức không thể chịu được nữa ấy. Chỉ một lần thôi. Nhưng họ chưa bao giờ cho tớ cái đó”. Cô luôn đi tìm sự ích kỉ- “ích kỉ đến hoàn hảo”. Vì vậy mà Midori lạc lõng mà không ý thức được điều đó “Chưa bao giờ tớ biết là cách nghĩ của tớ khác với mọi người. Tớ không cố tình khác người. Nhưng khi tớ nói thật thì ai cũng cho là tớ đùa hay đóng kịch. Lúc ấy, tớ thấy đời chỉ là của nợ”. Cái tôi của Midori quá lớn mà sự kìm kẹp của gia đình làm cho cô ngột ngạt. Chính thế mà con người cô có nhiều điểm kì quặc. Đặc biệt là hành động khoả thân trước bàn thờ cha, vừa thể hiện tính cách độc đáo đến kì quái của Midori, mặt khác, nó là lời giã biệt, là nước mắt, là những gì không thể nói ra, là cảm xúc không thể bộc lộ của cô gái nhỏ trước vong hồn người đã sinh ra mình. Nói cách khác, nó là sự gắng gượng của nhân vật để vượt qua nỗi đau, vượt qua sự cô độc. Có thể, ở một hoàn cảnh khác, ở một con người khác, hành động khoả thân trước bàn thờ cha là một điều khó chấp nhận, nhưng với Midori, điều đó hoàn toàn logic với cá tính và suy nghĩ của cô.
Một nhân vật nữa khá kì quặc trong tác phẩm là Reiko Ishisa- một người phụ nữ 30 tuổi có chồng con bỗng một ngày được đánh thức dục tính và bị khiêu khích bởi một cô bé 13 tuổi. Và rồi chị phải sống tới bảy năm trời trong một khu điều dưỡng- nơi chỉ có những con người méo mó, kì lạ, không bình thường, không hoà nhập được với cuộc sống bên ngoài. Khu điều dưỡng ấy giống như biểu tượng của ranh giới giữa cuộc sống thực với cái tôi mỗi con người. Chỉ bước ra khỏi đó là cuộc sống bên ngoài mà biết bao người không thể làm được. Họ đã sống cả một đời trong sự lạc lõng, bế tắc như vậy.
Rõ ràng, “Rừng Nauy” là một thế giới không hoàn hảo, thế giới của những con người kì quặc. Họ cô đơn bởi chính họ không lí giải được sự hiện hữu của mình, bởi xã hội đã sinh ra họ mà không cho họ sống như mình mong muốn. Nhưng nhân vật của Murakami vẫn luôn vận động, luôn ý thức nỗ lực vượt thoát khỏi nỗi cô đơn. Mỗi người tìm đến một phương thức khác nhau nhưng tựu chung lại, họ vẫn luôn cố gắng đi tìm ý nghĩa đích thực của cuộc đời.
Cái khó khăn nhất trong cuộc đời một con người là vượt qua chính mình. Và lại cũng khó khăn hơn để vượt thoát khỏi nỗi cô đơn. Dù vậy, con người ta vẫn luôn nỗ lực để làm được điều gì đấy. Song kết quả có khi là một dự thất bại. Nó dẫn đến cái chết, hay sự biến mất vĩnh viễn. Cuộc sống đôi khi quá nhỏ bé, ngột ngạt, không đủ chỗ dung chứa cho sự tồn tại của mỗi cá nhân sống đúng như bản thể của mình.
Kizuki và Naoko là bạn thân của Toru. Họ mang tự trong bản thể của mình một nỗi cô đơn không thể lí giải nổi như có lần chính Naoko xác nhận: “Cho nên nếu Kizuki còn sống, nhất định là bọn mình sẽ vẫn ở bên nhau, yêu nhau và dần dần trở thành bất hạnh […] Bọn mình giống như hai đứa trẻ trần truồng lớn lên trên một hòn đảo hoang. Nếu đói, bọn mình chỉ việc nhặt chuối ăn, nếu thấy cô đơn, bọn mình chỉ việc tìm đến vòng tay nhau. Nhưng những cái như thế không kéo dài mãi mãi. Bọn mình lớn nhanh và phải gia nhập xã hội. Chính vì vậy mà cậu rất quan trọng với hai đứa chúng mình. Cậu là móc xích nối bọn mình với thế giới bên ngoài. Bọn mình gắng gỏi thong qua cậu để hoà nhập với thế giới bên ngoài càng nhiều càng tốt. Nhưng cuối cùng, việc đó không thành, tất nhiên rồi. ” Mong muốn Toru trở thành móc xích duy nhất với thế giới bên ngoài, Kizuki đã thất bại. Cậu tìm đến cái chết năm mười bảy tuổi, không để lại một lời di chúc. Cái chết ấy đã ảnh hưởng không nhỏ đến Toru và Naoko. Họ cùng rời khỏi Kobe tới Tokyo để tìm cho mình một lối thoát. Toru đã gặp lại và yêu Naoko vừa như một cách “tìm lại thời gian đã mất”, vừa như muốn quên lãng quá khứ u sầu. Và cái cách họ đi bộ ngày tháng bên nhau trên khắp các con đường ngoằn ngoèo của Tokyo, nhằm thẳng về phía trước, như một nghi lế tôn giáo, một phương thuốc chữa lành hai linh hồn sớm phải gánh chịu những tổn thương. Đêm sinh nhật đáng nhớ của Naoko với Toru đã khiến Naoko hiểu rằng mình có thể hoà nhập trở lại với thế giới. Nhưng Naoko đã không bao giờ chữa lành được vết thương ấy. Cô phải bỏ học vào sống trong một khu trị liệu trên núi cao. Cô tự nhận thấy mình méo mó, không hoàn hảo. Cô vừa hi vọng được quay trở lại cuộc sống bên ngoài, vừa lo sợ. Hành động khoả thân vô thức trước Toru là khát vọng sâu thẳm được phơi mở để hoà nhập sau cái chết của Kizuki. Nhưng nỗi đau quá khứ cùng nỗi cô đơn siêu hình ghê gớm một lần nữa dẫn Naoko đến tuyệt vọng, đến cái chết khi mới hai mươi tuổi. Giống như chị gái của cô, cái chết đến tự nhiên, nhẹ nhàng và giản dị. Họ chết chỉ vì họ không sống và không tồn tại nữa. “Đừng lo, nó chỉ là cái chết thôi mà. Đừng để nó làm phiền cậu.”
Đây cũng chính là triết lí mà Toru rút ra sau cái chết của Kizuki : “Sự chết tồn tại không phải như một đối nghịch mà là một phần của sự sống”. Sự chết chỉ là một trong nhiều yếu tố cấu thành nên sự sống. Cả Kizuki và Naoko đều sống với cái chết ở trong con người họ. Cái chết ngập tràn trong thế giới của các nhân vật. Họ tìm đến cái chết nhẹ nhàng hết sức mà không bởi lí do cụ thể nào.
Chị gái của Naoko thì “Không ai biết vì sao chị ấy tự vẫn […] Chị ấy cũng 17 tuổi và và cũng không để lộ tí gì là sẽ tự tử. Chị ấy cũng chẳng để lại chữ nào.” Hay như ông chú của Naoko, ở lì trong nhà suốt bốn năm, từ khi 17 đến 21 tuổi, “Rồi đùng một cái ông ấy ra khỏi nhà và nhảy thẳng vào một đoàn tàu hoả.”
Những cái chết đến như một điều chắc chắn phải có. Ngay cả với Hatsumi- bạn gái của Nagasawa- một cô gái hoàn hảo, tưởng chừng như không chịu để cuộc sống buồn chán tác động vào. Vậy mà “Giống như bao nhiêu người khác mà tôi đã biết, Hatsumi đã đạt đến một giai đoạn nào đó của cuộc sống và đã quyết định- hầu như hoàn toàn bất ngờ- kết thúc nó. Hai năm sau khi Nagasawa sang Đức, cô lấy chồng và hai năm sau đó, cô đã dung dao cạo cứa đứt cổ tay mình.”
Những người chết trong tác phẩm đều còn rất trẻ. Họ cô đơn và lạc lõng trước cuộc đời. Họ cố gắng vượt thoát khỏi nỗi cô đơn đáng sợ ấy. Và có lẽ bởi không còn đủ niềm tin, họ đã tìm đến cái chết như một giải pháp nhẹ nhàng, đơn giản.
Bên cạnh đó, còn có những nhân vật có một sự ra đi mà không hứa hẹn điều gì. Họ cũng cô đơn, nhưng hoàn cảnh làm cho họ cô đơn nhiều hơn. Đó là Quốc Xã, anh chàng chỉn chu, ngăn nắp, có lí tưởng. Nhưng con người không hợp với thực tại xã hội lúc bây giờ. Và Murakami đã để cho anh ta biến mất mãi mãi sau một kì nghỉ hè. Có lẽ đây cũng chỉ là một biến thể của cái chết mà thôi. Con người không thể hoà nhập giữa cuộc đời.
Nagasawa- con người đầy tham vọng cũng rời khỏi Nhật Bản. Số phận anh ta thế nào, chúng ta chẳng thể biết, có thể tốt đẹp hơn, có thể không. Nhưng ta hiểu rằng, con người ấy đã không chấp nhận được thực tế xã hội đương thời mà ra đi để thực hiện mong muốn của mình.
Và một trong những nhân vật để lại một sự băn khoăn lớn cho độc giả là Reiko. Bảy năm sống trong khu trị liệu, giờ trở lại cuộc đời với nhiều biến động và đổi thay, điều gì hứa hẹn chị sẽ có một cuộc sống hạnh phúc. Khôn gì chắc chắn cả. Phía trước vẫn là một tương lai xa xăm, mờ ảo, một con đường đi mà chưa biết đích đến ở nơi nào. Như vậy, tác giả cũng chỉ ném nhân vật từ không gian vô định này sang một không gian vô định khác, đâu có chút gì là một lối thoát rõ ràng? Đêm cuối cùng Toru tiễn biệt Reiko. Họ đến với nhau đơn giản chỉ là một sự chia sẻ giữa những kẻ cô độc, có cùng sự mất mát. Reiko cần được an ủi để trở lại cuộc sống sau nhiều năm cách biệt, Toru cũng cần được an ủi để thăng bằng trở lại, để tạm trút bỏ đau buồn và tiếp tục sống. Những lời tâm sự của họ mang lại cho người đọc một chút thanh thản nhưng vẫn mông lung, vô định và mang nặng ám ảnh.
Và còn biết bao con người khác đang sống một cách vô nghĩa. Họ tìm đến nhau như một giải pháp tạm thời vượt thoát khỏi nỗi cô đơn rồi mặc kệ ngày hôm sau sẽ thế nào. Từng đôi một đến với nhau, rồi nửa đêm đổi bạn tình tự nguyện, hay có cả những người con gái trả thù người yêu bội bạc bằng cách ngủ với người đàn ông lần đầu tiên gặp trong quán rượu, dửng dưng đến mức không cần biết tên, không cần tạm biệt…
Cuộc sống vẫn trôi qua mà mỗi cá nhân không tìm ra được ý nghĩa của nó. Kết thúc truyện, chỉ có ở hai nhân vật mà dường như sự sống còn tiếp tục, đó là Midori và Toru. Trong cơn buồn đau và tuyệt vọng, chỉ có Midori sống động và sôi nổi mới đủ kiên nhẫn và sức mạnh kéo Toru ra khỏi bế tắc, hoà nhập lại với cuộc sống bình thường. Chi tiết cuối cùng của truyện, Toru vô vọng gọi điện thoại cho Midori, chỉ để được nghe giọng nói của cô trong cơn mưa hay nước mắt đời day dứt, triền miên. Và tiếng đáp trả lời ấy chính là lối thoát, là cánh cửa mở ra để họ cùng đi tiếp vào tương lai.
Tác giả: Midori http://thuvien-ebook.com/forums/show...ng+Nauy&page=2
|
Định dạng file mà chị Rừng đưa lên là định dạng prc dành cho PC Pocket. Chắc nhiều bác download về sẽ gặp khó khăn để đọc. Nay em đã convert nó sang định dạng file word để các bác có thể tiện đọc, cũng như in ấn. Mời các bác DOWNLOAD
__________________
Любовь к Родине начинается с семьи. - Ф. Бэкон.
Thay đổi nội dung bởi: virus, 24-01-2008 thời gian gửi bài 23:29
|