|
Идут белые снеги.
Идут белые снеги,
как по нитке скользя...
Жить и жить бы на свете,
но, наверно, нельзя.
Чьи-то души бесследно,
растворяясь вдали,
словно белые снеги,
идут в небо с земли.
Идут белые снеги...
И я тоже уйду.
Не печалюсь о смерти
и бессмертья не жду.
я не верую в чудо,
я не снег, не звезда,
и я больше не буду
никогда, никогда.
И я думаю, грешный,
ну, а кем же я был,
что я в жизни поспешной
больше жизни любил?
А любил я Россию
всею кровью, хребтом -
ее реки в разливе
и когда подо льдом,
дух ее пятистенок,
дух ее сосняков,
ее Пушкина, Стеньку
и ее стариков.
Если было несладко,
я не шибко тужил.
Пусть я прожил нескладно,
для России я жил.
И надеждою маюсь,
(полный тайных тревог)
что хоть малую малость
я России помог.
Пусть она позабудет,
про меня без труда,
только пусть она будет,
навсегда, навсегда.
Идут белые снеги,
как во все времена,
как при Пушкине, Стеньке
и как после меня,
Идут снеги большие,
аж до боли светлы,
и мои, и чужие
заметая следы.
Быть бессмертным не в силе,
но надежда моя:
если будет Россия,
значит, буду и я.
Евгений Евтушенко - 1965
|
TUYẾT TRẮNG, TUYẾT TRẮNG RƠI
Tuyết trắng, tuyết trắng rơi
Như tuột theo sợi chỉ
Chẳng ai là có thể
Sống mãi ở trên đời
Như linh hồn ai đó
Từ phương nào xa xôi
Tan ra thành tuyết trắng
Từ đất bay vào trời
Tuyết trắng, tuyết trắng rơi
Tôi cũng tan như tuyết
Nếu chết, tôi chẳng buồn
Cũng chẳng mong bất diệt
Tôi không phải là tuyết
Cũng không phải ngôi sao
Tôi chẳng hề hy vọng
Vào phép nhiệm mầu nào
Và tôi thường vẩn vơ
Mình từng là ai nhỉ?
Trong cõi đời vội vàng
Những gì mình yêu quý?
Vâng, tôi yêu nước Nga
Đến tận cùng máu thịt
và dòng sông nước tràn
Cả khi vùi dưới tuyết
Yêu rừng thông, nhà gỗ
Phảng phất tâm hồn Nga
Các cụ già cổ kính
Puskin, Xtenka
Có lúc chẳng ngọt ngào
Gặp đắng cay thất vọng
Tôi cũng chẳng buồn chi
Vì nước Nga, tôi sống
Và tôi hy vọng thầm
Với nỗi niềm bí mật
Biết giúp gì nước Nga
Dù chỉ là nhỏ nhặt
Nếu nước Nga quên tôi
Điều ấy đâu có khó
Chỉ mong sao nước Nga
Sẽ vững bên muôn thuở
Tuyết trắng, tuyết trắng rơi
Như từ bao thế kỷ
Thuở Puskin, Xtenka
Và sau tôi cũng thế
Tuyết rơi, rơi thêm dày
Sáng đến chừng đau mắt
Cả tôi, và mọi người
Tuyết xóa đi dấu vết
Nhưng mà tôi vẫn tin
Dù biết không sống mãi
Nếu như nước Nga còn
Thì tôi còn tồn tại...
Trần Đăng Khoa dịch
|