Xin vầng, em vào tí cho nhà có hơi người nhé

Tết đến, lại nhớ những cái Tết xứ người.
Có lẽ các bác đã từng đi học bên Liên xô đều có cái cảm giác...khó chịu giống em. Đó là thời gian Tết Cổ truyền thường đúng vào dịp thi học kỳ 1 (cuối tháng 1, đầu tháng 2). Em còn nhớ có hôm mùng 1 Tết còn cắm đầu đi thi, đêm trước thức trắng luôn, coi như đón Giao thừa.
Tết nhất thì chán, chả có cái quái gì cả. Không như bây giờ người Việt bên đó đông, hàng hoá từ VN sang ê hề. Mấy năm đầu cải tổ, dân ta ở Mát vẫn còn ít nên hầu như chả có gì để mua để hưởng tí chút hương vị Tết. Bọn em đi mua ở chợ nông trang mấy cái cành khô khô (quên mất tên nó là gì rồi) về cắm vào lọ, mấy ngày sau nở bung ra những cánh hoa màu hồng phớt tím, tạm coi như có hoa. Đồ ăn thì vẫn như ngày thường, sang tí chút thì mò ra chợ nông trang Rizhky, mua ít lòng lợn, cọng tỏi, ớt muối, tỏi muối...về nhậu, thế là xong cái Tết.
Có năm không có bánh chưng xịn, mứt Tết và pháo...thì bọn em xài đồ "ngó". Tức là dùng bột màu vẽ luôn một bức tranh to lên... cửa số kính to đùng choán hết phòng. Tranh vẽ mâm ngũ quả, bánh chưng, mứt Tết, đôi câu đối và bánh pháo đỏ nổ tung...Tết xong lại hì hụi lau sạch cửa kính.
Có năm may thay Tết lại rơi đúng vào kỳ nghỉ đông, bọn em được nhà trường cho đi chơi, thích đi đâu thì đăng ký. Năm thứ hai bọn em rồng rắn kéo nhau xuống Tashkent, trời nóng sực như bên mình. Thích nhất xuống đó là mua được gạo nếp, đỗ xanh, kim chi...Xuống đó mà như về nhà mình, cũng dân đầu đen, dân tình cũng vô tư "tiểu đường" như bên ta...Sang năm thứ ba thì lũ chúng em lại kéo nhau xuống Lvov. Cầu trời các bác làm chương trình
Thầy trò ngày gặp lại đừng đọc thấy những dòng này. Dẫn đoàn sinh viên ngoại quốc là thầy giáo trưởng bộ môn tiếng Nga, một con người đôn hậu, dễ mến vô cùng. Buổi tối sau khi đi mấy thầy trò đi xem phim về, chúng em lôi bộ bài ra, bày cho thầy đánh tiến lên. Sau khi thầy đã nắm rõ luật chơi và khá thành thạo, chúng em gạ thầy chơi
đội gối. Tức là ai thua thì phải đội gối lên đầu suốt, đến khi nào nhất mới được bỏ ra. Khổ thân thầy, cứ bị bét liên tục, và thầy vẫn vui vẻ đội cái gối trăng trắng nhồi lông vũ lên đầu đến khi cả lũ bấm nhau để thầy "nhất" một ván mới được bỏ ra. Đúng là bọn "nhất quỷ nhì ma", trẻ không tha, thầy không thương. Hiện em vẫn còn giữ cái bức ảnh đó, nhìn khuôn mặt đôn hậu, mắt tập trung nhìn bộ bài chăm chú của thầy mà thấy là bọn em quá láo. Hè năm 2008, qua trường hỏi thì không gặp được thầy.