Ðề tài: Ngày xưa ơi...
View Single Post
  #326  
Cũ 27-01-2010, 15:50
vidinhdhkt vidinhdhkt is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Dec 2009
Đến từ: Ha Noi
Bài viết: 749
Cảm ơn: 1,318
Được cảm ơn 1,797 lần trong 542 bài đăng
Default

Lại chuyện thi nữa đây (lần tâm đắc nhất của tớ).
Đang năm thứ 2 NCS thì phải thi tối thiểu (minimum) môn Triết Mác-Lê. VN mình chỉ có 2 người là bác Tr.N.M. (HVKTQS) và tớ. Đề cương ôn thi có 120 câu. Ngừng hẳn mọi việc, xin với thầy hướng dẫn nghỉ 1 tháng để ôn thi.
Bác M. hơn tớ 8 tuổi, mới sang được hơn 1 năm nên run lắm. Bác ấy bảo: "Tao run quá mày ạ. Tao nắm được cả, nhưng thấy nói khó quá. Tiếng Nga ngon như mày thì sợ gì!". Tớ bảo: "Phải có chiến thuật thi hợp lý. Bác đừng run. Hôm thi thì lúc lên trả lời là bác phải trịnh trọng thưa với các thầy là "em mới sang, kiến thức em vững, nhưng em nói hơi chậm, mong các thầy thông cảm" rồi bác cứ từ tốn từng chữ thật đúng trọng âm mà túc tắc trình bày, các thầy sẽ mỏi nhừ tai, đảm bảo là chỉ sau 20 phút thì các thầy sẽ cho bác 5 điểm và thả thôi!".
2 anh em "cày" ghê lắm. Tớ thuộc lòng 119 câu, chỉ có mỗi cái câu "Thư của Ăng-ghen gửi...[1 cái họ Đức dài ngoằng, tớ quên rồi]" là bỏ qua vì phải lên thư viện tìm, mà trời thì đang mùa đông, ngại lắm!
Hôm thi 2 anh em chờ cho tốp đầu vào được khoảng hơn nửa tiếng mới hé cửa thò đầu vào. Hội đồng mời vào. Bác M. bắt phiếu thi, về chỗ, rồi đến tớ. Tớ làm đúng quy trình công nghệ của mình: nhặt ngay phiếu trên cùng (luôn thế, để thầy biết là mình thuộc hết, phiếu nào cũng như phiếu nào, không thèm chọn), xoay phiếu thi lại cho thầy ghi số chứ tớ không nhìn, rồi luôn ngồi ngay bàn đầu trước mũi thầy (để chứng tỏ rằng không quay cóp).
Về chỗ ngồi, lật đề thi: cha mẹ ơi, ngay câu số 1 là "Thư của Ăng-ghen..."! Đau thế không biết! Nếu là câu hỏi thêm thì không sao (biết 119/120 câu cơ mà!), đằng này phiếu thi có 3 câu mà 1 câu chịu cứng thì xem ra không thể có điểm 5 rồi! Não hết cả ruột!
Đúng lúc ấy Hội đồng bắt đầu gọi lên trả lời. Chú LX đầu tiên xin thêm vài phút. Chú LX thứ 2: cũng thế! À, sợ đây mà: 5 GS TSKH, Chủ tịch là Viện sĩ Spirkin nên các chú choáng đây! Nghĩ bụng: "Cái bức thư chết tiệt này có mà ngồi đến Tết Tây đen cũng chẳng đoán ra được là nói về cái gì, ta xung phong luôn thì may ra còn cơ hội kiếm con 5!". Thế là đứng dậy xin lên trả lời. 1 thầy hỏi: "Anh chuẩn bị xong rồi cơ à?". Đáp: "Thưa thầy, em không cần chuẩn bị ạ!". "Ồ, thế thì xin mời!". Lên. Ngồi đối diện với các thầy, cầm phiếu thi dựng lên (để các thầy không đọc được câu hỏi). VS Spirkin: "Anh trình bày đi!". "Kính thưa các thầy, câu thứ nhất của em là...(và đọc câu thứ 2): Định nghĩa của Lênin về vật chất". Trình bày xong, các thầy hỏi 2 câu ngắn xung quanh câu ấy. "Ăn" ngon. 1 thầy bảo: "Câu tiếp theo!". Trình bày câu cuối trong phiếu thi: "Tác phẩm "Chủ nghĩ duy vật lịch sử và chủ nghĩa kinh nghiệm phê phán". Xong. VS Spirkin hỏi: "Anh cho biết Lênin viết tác phẩm này năm nào?". Tất nhiên là 1909, nhưng trả lời xong thì sẽ phải "xơi" cái câu tiếp theo mà mình mù tịt, thế là tớ quyết định "gây nhiễu" (để may ra các thầy lạc sang hướng khác): "Dạ thưa thầy, Lênin viết tác phẩm này vào năm 1908 ạ". VS Spirkin cười: "Anh bạn nhớ hơi nhầm một chút: không phải 1908 mà là 1909!". Tớ cãi: "Thưa thầy, 1909 là năm xuất bản, còn viết thì là năm 1908 ạ!". VS Spirkin ngạc nhiên: "Anh đọc điều này ở đâu?". Tớ bịa: "Thưa thầy, em đọc trong "Sổ tay triết học" do thầy làm chủ biên ạ. Trong ấy có nói rõ là Lênin viết tác phẩm này từ trước đó và hoàn thiện vào năm 1908 khi Người ở lều cỏ Razliv ạ". VS Spirkin gật gù: "Ơ thế à? Một chi tiết hay đấy nhỉ? Thế mà tôi không để ý". 1 thầy khác: "Thôi được rồi, anh trình bày câu tiếp theo đi!". Giật thót: chết rồi! Nhưng Thần May Mắn Spirkin xua tay: "Thôi, thôi, anh này trình bày quá tốt, thế là đủ rồi. Anh được 5 điểm, xong rồi!". Ối giời ơi, chỉ muốn nhảy cẫng lên!
Một lúc lâu sau mới thấy bác M. nhà ta ra. Cười toe toe: 5! Túm tay tớ lắc lắc: "Đúng, đúng, tao làm như mày bảo, cứ nói chậm và rõ ràng, các thầy chăm chú nghe và gật gù, nhưng mới đến giữa câu 2 thì chắc là các cụ ê ẩm hết cả tai vì "võ" câu giờ, thế là tha! Mày siêu thật đấy, không thèm chuẩn bị, cứ thế phi lên làm bọn Nga lác cả mắt!". Tớ cười: "Siêu cái con khỉ! Dính ngay bức thư kia. Đằng nào chả toi, ngồi đến mùa quýt cũng chẳng rặn ra được, thế là em liều mạng phi lên để đánh đòn tâm lý, may ra thì "ăn". Tí chết, bác ạ!".
Trả lời kèm theo trích dẫn
Có 13 thành viên gửi lời cảm ơn vidinhdhkt cho bài viết trên:
Cartograph (27-01-2010), chaika (27-01-2010), dienkhanh (27-01-2010), doibo (27-01-2010), Мужик (27-01-2010), hongducanh (27-01-2010), Kóc Khơ Me (27-01-2010), LyMisaD88 (27-01-2010), rung_bach_duong (27-01-2010), Thao vietnam (27-01-2010), thaond_vmc (29-01-2010), USY (27-01-2010), virus (27-01-2010)