Ðề tài: Ngày xưa ơi...
View Single Post
  #309  
Cũ 27-01-2010, 01:26
vidinhdhkt vidinhdhkt is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Dec 2009
Đến từ: Ha Noi
Bài viết: 749
Cảm ơn: 1,318
Được cảm ơn 1,797 lần trong 542 bài đăng
Default

Kể hầu các bác thêm chuyện thi cử của tớ.
Kỳ II năm thứ 4 có môn "Kinh tế công nghiệp chế tạo máy". Giảng viên là 1 bà PGS PTS 38 tuổi người Armenia - nhỏ nhắn, xinh đẹp, không chồng, có 1 đứa con gái. Tóm lại là tính cách rất mạnh mẽ.
Bà này rất xinh, nhưng lại...có 1 hàng ria đen nhánh! 1 hôm tớ lên tít hàng ghế cao nhất trên giảng đường ngồi 1 mình ngắm hàng ria bà ấy và nghĩ thầm: "Khổ cho bà này thật! Làm thế nào nhỉ? Cạo đi thì ria sẽ mọc ra, còn đen hơn trước...". Tóm lại là không ghi chép, chỉ ngồi ngắm bà ấy và nghĩ cách làm thế nào loại bỏ hàng ria.
Bà ấy đột ngột ngừng giảng, đi lên chỗ tớ ngồi, bảo: "Anh đi về đi! Anh cản trở tôi giảng bài!". Tớ đứng dậy lễ phép đáp: "Thưa cô, em chăm chú nghe cô giảng nên em không nghĩ là em cản trở cô giảng bài". Bà ấy đi xuống.
Một lát sau bà ấy lại lên chỗ tớ ngồi: "Tôi không thể chịu được khi anh cứ ngắm tôi chằm chằm như thế. Anh ra ngoài ngay!". "Máu bọ chó" nổi lên, tớ trả lời: "Thưa cô, em nghe cô giảng thì em phải nhìn cô chứ chẳng lẽ em nhìn ra cửa sổ? Còn về việc cô mời em ra ngoài thì theo như em biết: quy chế của Bộ ĐH và THCN LX không có điều khoản nào cho phép GV đuổi sv ra ngoài khi sv trật tự nghe giảng!". Bà ấy nói: "Hừ, anh nói tiếng Nga giỏi lắm, lập luận cứng cỏi lắm!" rồi đi xuống và tuyên bố: "Bây giờ tôi ra ngoài. 10 phút sau tôi quay lại. Nếu anh kia vẫn ngồi ở đây thì tôi sẽ không dạy lớp này nữa!" và bỏ ra ngoài.
Cả phòng học 170 sv ồn lên, chia làm 2 phe: 1 phe khuyên tớ nên về, phe kia thì bảo: "Không việc gì phải về, mày có làm gì sai đâu!". Đơn vị trưởng (sau này là TS N.Đ.Đ. dạy ở ĐH Giao thông) quay lại đe: "Hôm nay về mày chết với tao! Đi ra ngoài đi!".
Tớ phân vân không biết nên thế nào. Đang ngẫm nghĩ thì bà giáo quay lại. Thấy tớ vẫn ngồi đấy thì bà ấy bỏ đi.
Một lát sau bà ấy quay lại cùng với ông GS CN Khoa. 2 người lên tận chỗ tớ ngồi. Tớ đứng dậy. Ông CN Khoa nói: "Anh cho tôi biết chuyện gì đã xảy ra ở đây?". Tớ trả lời: "Thưa thầy, em nghĩ là cô đây đã cho thầy biết cả rồi, và em thiết nghĩ cô đã trình bày trung thực với thầy nên theo em thì không cần thiết phải nói lại 1 lần nữa làm gì!". Ông CN Khoa bảo: "Tôi mời anh ra căng-tin uống cà-phê!". Tớ hiểu đấy là cách ông ấy đánh tháo cho tớ nên vui vẻ cám ơn, chào bà giáo rồi chuồn.
Khi đã ở căng-tin thì ông CN Khoa bảo: "Mày thật vớ vẩn, tự nhiên gây chuyện với bà ấy, kỳ này kiểu gì mày cũng bị bà ấy cho 4 điểm, thế là Khoa mất 1 sv giỏi! Nếu bà ấy là người Âu thì không sao, đằng này bà ấy lại tóc đen, mà cái dân châu Á tóc đen chúng mày là chúa thù dai, mày biết rồi mà vẫn gây sự với bà ấy làm gì?".
Tớ vốn là học trò cưng của Khoa nên cá với ông CN Khoa: nếu tớ bị 4 thì tớ mất 1 chầu cà-phê trong căng-tin, còn nếu tớ được 5 thì ông ấy phải dẫn tớ đi khách sạn chiêu đãi. Ông CN Khoa nhất trí.
Từ buổi sau tớ lên bàn đầu ngồi ghi chép cẩn thận, học nghiêm túc. Bà giáo thỉnh thoảng ném cho 1 cái nhìn đầy vẻ đe dọa.
Đến kỳ thi tớ tranh thủ trả hết đồ án thật nhanh, bỏ hẳn 9 ngày cày môn ấy vượt cả chương trình (môn ấy thi đầu tiên), chuẩn bị "chiến đấu".
Hôm thi có 4 GV. 1 ông gọi tớ lên (theo thứ tự). Tớ ngồi đối diện với ông thầy thì nhận được cái cười khẩy của bà giáo. "Máu bọ chó" lại nổi lên, tớ xin phép được trả thi với bà giáo. Ông thầy kia cười: "Anh đừng sợ, tôi râu xồm dữ tướng nhưng không dữ đâu!". Tớ bảo: "Không phải em sợ thầy đâu ạ. Em học rất kỹ rồi, em tin là sẽ được 5, nhưng em muốn trả thi với cô của em vì lý do khác mà thầy không biết". Ông thầy nhún vai.
Bà giáo mời tớ sang, hỏi bình thường - không nhiều, cũng không ít. Rồi ghi ngày tháng, môn thi, ký tên vào sổ thi của tớ rồi nói: "Xong rồi đây, điểm thì anh tự cho vào!".
Tớ ngạc nhiên. Nghĩ: "Mình tự cho mình 5 thì "xoàng" quá!". Bèn kiên quyết yêu cầu bà ấy cho điểm - "vì đấy là trách nhiệm của GV!". Bà ấy hỏi: "Anh không hối hận chứ?". Tớ đáp: "Không ạ". "Thế anh nghĩ tôi sẽ cho anh mấy điểm?". Tớ thở dài: "Còn mấy nữa...Nếu em ở vào địa vị cô thì...". "Thì sao?". Tớ nhìn thẳng vào mắt bà ấy: "Thì 4 chứ sao!". Bà ấy ghi "отл" (5 điểm) rồi đưa sổ thi cho tớ và nói: "Tôi không dám nói là dân tộc Armenia chúng tôi cao thượng hơn dân tộc VN các anh, nhưng tôi xin nói với anh rằng: tôi - 1 người đàn bà Armenia, cao thượng hơn anh - 1 người đàn ông VN!". Tớ đáp: "Em rõ rồi ạ. Em cám ơn cô đã cao thượng ạ!" rồi đi ra.
Ra khỏi phòng thi là tớ phóng ngay đến văn phòng Khoa, kêu: "Thầy thua rồi!" và chìa sổ ra. Ông GS CN Khoa ngạc nhiên: "Giỏi thật, mày kể nghe xem nào!". Tớ thuật lại chi tiết. Ông CN Khoa cười ngất: "Rõ rồi: Armenia cao thượng hơn VN, nhưng VN khôn lỏi hơn Armenia!"
Trả lời kèm theo trích dẫn
Có 9 thành viên gửi lời cảm ơn vidinhdhkt cho bài viết trên:
BelayaZima (27-01-2010), Cartograph (27-01-2010), chaika (27-01-2010), doibo (27-01-2010), Мужик (27-01-2010), Hoa May (27-01-2010), LyMisaD88 (27-01-2010), Old Tiger (27-01-2010), virus (27-01-2010)