Ðề tài: Ngày xưa ơi...
View Single Post
  #288  
Cũ 23-01-2010, 20:54
vidinhdhkt vidinhdhkt is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Dec 2009
Đến từ: Ha Noi
Bài viết: 749
Cảm ơn: 1,318
Được cảm ơn 1,797 lần trong 542 bài đăng
Default

Tớ kể chuyện chế tạo súng nhé.
Tớ ra chỗ mấy cái đầu máy hơi nước bị bom đánh đổ, dùng cưa thép cưa một đoạn ống đồng dài chừng gang tay (khá dày, đường kính trong khoảng 5-6 mm), cách 1 đầu chừng 1 cm dùng sống dao gõ cho móp đều lại đến khi cái lỗ thông giữa 2 phần chỉ bằng que tăm. Dùng dây cao su buộc nòng súng này lên báng súng lục bằng gỗ (có rãnh hình lòng máng, còn các bọ phận khác như quy lát, cò v.v...thì trẻ con đứa nào cũng biết). Dùng que thép đường kính 4 mm cẵmuoongs cát mịn, nấu chì chảy ra đổ xuống, một lát sau đào lên thì được 1 que chì. Dùng dao chặt que chì ấy ra thành các đoạn dài chừng 0,5 cm làm đạn. Xin (nếu không xin được thì trộm) thuốc súng kíp nhồi vào nòng súng, dùng que thép đầm chặt thành một khối dài chừng 3 cm, tống 5-6 viên đạn vào, nhồi thêm 2 cm thuốc súng nữa, đầm chặt, nhét bông hoặc giấy vo viên, lại đầm chặt. Đầu đằng kia (phần ngắn - 1 cm) nhồi thuốc cạo ở đầu que diêm (chục que) và bịt bằng 1 mẩu giấy nâu có thuốc (ở sườn bao diêm), nghiền khẽ cho nhuyễn, bịt 1 mẩu giấy trắng vừa vặn cho thuốc khỏi rơi khi chĩa súng lên. Thế là xong.
Gặp cá quả nổi trên mặt nước hoặc chim thì kéo căng dây cao su (lên quy lát), ngắm kỹ rồi bóp cò. Quy lát sập mạnh, thuốc ở đầu ngắn nổ, ngay lập tức thuốc súng kíp nổ tiếp, đẩy đạn bắn ra...tung tóe (không được chụm lắm, nhưng đành chấp nhận vì chế tạo thủ công mà!). Đảm bảo "xơi" được chim, cá quả đang nổi. Có lần đang rình bắn chim trong vườn hàng xóm, con chó của chủ nhà lao đến nhe răng. Hoảng quá, quay súng sang nã cho một phát giữa trán. Chú cẩu rống lên, chạy về nhà. Không chết, nhưng chủ nhà sau khi xem xét vết thương rút ra kết luận là chú chó quý đã trở thành thương binh nặng bèn bán cho dân ngoài thị trấn (dạo ấy người Tày ở quê tớ không ăn thịt chó) và sang mách mẹ tớ. 1 tuần sau bố đi công tác về, quyết định giáo dục cậu "con ngoan - trò giỏi" của mình bằng 20 cú roi tre. Muỗi! Riêng khoản ăn đòn thì tớ coi nhẹ như lông hồng (cả vùng đều nghĩ rằng tớ rất ngoan, chỉ có hàng xóm mới biết là tớ rất hay ăn đòn của bố). Tớ xơi đòn nhiều đến mức biết trước là làm trò gì đó thì chắc chắn sẽ lĩnh đủ, nhưng vì thích nên chặc lưỡi "kệ!" và cứ nghịch! Dần dần tớ dạn đòn đến nỗi bố tớ nản, chả buồn đánh nữa (tớ nghe lỏm được bố nói với mẹ bằng giọng ngán ngẩm: "Hình như thằng này không biết đau là gì!").
Trả lời kèm theo trích dẫn
Có 3 thành viên gửi lời cảm ơn vidinhdhkt cho bài viết trên:
BelayaZima (23-01-2010), LyMisaD88 (25-01-2010), virus (23-01-2010)