Ðề tài: Ngày xưa ơi...
View Single Post
  #10  
Cũ 23-01-2010, 18:00
vidinhdhkt vidinhdhkt is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Dec 2009
Đến từ: Ha Noi
Bài viết: 749
Cảm ơn: 1,318
Được cảm ơn 1,797 lần trong 542 bài đăng
Default

Chào tất cả bà con trong "chuồng của các anh giề" (nguyên văn lời bác nqbinhdi). Tớ đi vắng hơn chục ngày, về là vào "chuồng" ngay và lấy làm khoái khi biết bà con thỉnh thoảng vẫn nhớ đến mình (đặc biệt là bác nqbinhdi "móc máy" rằng con cu-li đột biến gien thành...khỉ nhọn!).
Đi công tác về, đầu óc cứ lơ mơ, chả biết nên góp chuyện gì nữa. Thôi thì tiếp mạch chuyện "cháy nổ" vậy.
Tớ nghịch khiếp hơn các bác nhiều (đương nhiên là ngu hơn nhiều!). Tớ đúc mìn đánh cá này, làm được súng bắn ra đạn chì này - nhưng kể sau. Nhân đọc các bài về "pháo" của LisaD88 và Muzhik thì tớ góp chuyện đúng chủ đề đây. Tớ "chơi" hẳn bom bi cơ!
Tất nhiên là không phải vì buồn chán mà tớ cưa bom bi. Chẳng qua là...nhu cầu cấp thiết của cuộc sống thôi. Sau khi san sẻ cho lũ trẻ con cùng lứa hết chỗ kíp mìn ăn trộm được thì bọn tớ bị tắc trong khâu sản xuất mìn. Thuốc nổ thì đầy, nhưng phải có cái gì đó kích nổ thì quả mìn mới nổ, chứ cắm dây cháy chậm vào lon sữa bò đầy thuốc bom mà đốt thì nó không nổ! Tớ nghĩ ra: cưa bom bi lấy hạt nổ. Bom bi ở quê tớ thì vô thiên lủng, bộ đội công binh gom những quả bom bi chưa nổ (nhiều gánh!) đổ xuống cái giếng cạn và lấp đi. Tớ thuyết phục được bọn bạn là sẽ rất an toàn nếu cẩn thận, thế là mỗi thằng 1 cái rổ nhè lúc giữa trưa vắng người ra đào cái giếng cạn lên, cẩn thận xếp vào mỗi rổ 5-6 quả bom bi (đặt đúng tư thế nó nằm dưới giếng) rồi lò dò từng bước bê ra bờ suối, thận trọng lấy ra từng quả đặt bên cạnh rồi khi tớ hô: "2-3!" thì nhất tề vung tay ném bom bi vào tảng đá to như con trâu giữa suối và nằm xuống. Rất hiếm khi nổ - nếu nổ là vùng dậy chạy như vịt (công an bắt!). Thường là không nổ: quả bom bi đập "bốp!" vào tảng đá rồi chìm xuống, cả bọn chỉ việc lặn xuống nước mò lên đem về dùng cưa thép cưa vòng quanh đai (cả lũ tin lời tớ: ném vào tảng đá mà nó còn không nổ thì chứng tỏ "điếc" rồi, chẳng có gì đáng sợ nữa!). Cưa đứt đai thì tách đôi được quả bom, dùng mũi dao mỏng nậy lấy cái hạt nổ màu trắng (to bằng đồng xu 1000 đ nhưng dày gấp 3) để nhét vào giữa khối thuốc bom làm bộ phận kích nổ.
Bây giờ nghĩ lại mà sởn da gà: cả một lũ ngồi thành vòng tròn, mỗi thằng 1 quả bom bi vừa cưa xoèn xoẹt vừa chuyện trò râm ran! Chả hiểu sao không bị lần nào (quá là may!). Vì gần hai chục năm sau làng tớ vẫn có người chết vì cuốc phải bom bi nằm dưới đất.
Thế đấy, tớ cao số lắm. Nào suýt bị rắn cắn, nào suýt bị tàu chẹt, nào bom nổ gần, nào suýt chết đuối ở nhà nghỉ bên bờ Volga (ở chỗ nước chỉ sâu ngang ngực mà tớ lại bơi khá nữa chứ - tò mò rúc vào đống gỗ hình cũi lợn dưới nước, đến khi ra được thì trời đất mờ mịt một màu vàng, gần ngất xỉu!). Thế nên bây giờ mới có chuyện để kể hầu các bác.
Trả lời kèm theo trích dẫn
Có 11 thành viên gửi lời cảm ơn vidinhdhkt cho bài viết trên:
BelayaZima (23-01-2010), Dang Thi Kim Dung (23-01-2010), dienkhanh (23-01-2010), doibo (23-01-2010), Мужик (23-01-2010), Huonghongvang (23-01-2010), LyMisaD88 (25-01-2010), Nina (23-01-2010), tranhientrang (23-01-2010), truonganng09 (23-01-2010), virus (23-01-2010)