Ðề tài: Ngày xưa ơi...
View Single Post
  #254  
Cũ 19-01-2010, 22:16
hongducanh's Avatar
hongducanh hongducanh is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Nov 2007
Bài viết: 2,315
Cảm ơn: 6,060
Được cảm ơn 5,197 lần trong 1,556 bài đăng
Gửi tin nhắn bằng Yahoo tới hongducanh Gửi tin nhắn bằng Skype™ tới hongducanh
Default

Bác LyMisaD88, tôi đã từng sống ở quê của bác nhiều ngày, nhiều tháng... khi đơn vị của chúng tôi đóng quân ở Lệ Thủy - Quảng Bình. Bởi bác nhắc nhiều đến bến phà Long Đại mà tôi đã nhiều lần qua lại...Lần đi bộ cuói cùng cũng cách đây 37 năm rồi bác à, từ đó chúng tôi hành quân bộ vào đường 15 và mon men đi đường mòn thuộc đường dây 559...để chuyển quân vào chiến trường B. Bỗng dưng, trong trí nhớ của tôi dội về câu chuyện ở Quảng Bình mà tôi sẽ gửi đến bác và các bậc lão làng...

Chúng tôi hành quân đã được một tháng 9 ngày, bàn chân phải của tôi bỗng dưng dở chứng, phần thịt dưới bàn chân - sát mấy ngón chân phía bên phải sưng tấy nên tôi không tiếp tục cùng đơn vị hành quân. Anh y tá đơn vị đến kiểm tra và cho biết-đây là hiện tượng bình thường, sau khi trích khối u đó khoảng một tuần hoặc cùng lắm là muời ngày, cậu có thể nhảy ô tô đuổi theo đơn vị...

Chúng tôi là những học sinh, sinh viên của Thủ đô Hà Nội tình nguyện vào chiến trường. Đơn vị của chúng tôi được bổ sung vào Trung đoàn 66 - sư đoàn 304 thuộc quân đoàn 2 Trị - Thiên - Huế.

Tôi phải nghỉ lại một ngôi nhà đơn sơ - hỏi ra mới được biết đây là một huyện sát núi thuộc tỉnh Quảng Bình.
Tôi cảm thấy nhức đầu, người nóng ran...khi tôi tỉnh lại, thấy mình được nằm trên chiếc chõng tre, cảm nhận được mùi ẩm mốc bốc lên từ sàn nhà và vách tường. Chân tôi vẫn còn đau, và hình như chưa trích mổ gì thì phải, người tôi đau rần nên cũng chẳng đế ý đến nó nữa. bỗng tôi thấy có một luồng gió rất nhẹ, đều đều phả vào người tôi, khiến tôi liên tưởng đến mẹ tôi chăm sóc tôi khi bị ốm. Không phải, tôi nhìn không rõ lắm người quạt cho tôi là chị, là em hay là cô? bởi người ấy đứng ngược sáng nên khó phân biệt. Cho dù là ai, quan tâm đến tôi lúc này cũng vô cùng quý giá. Người ấy lấy khăn mặt bông thấm nước, gấp nhỏ đặt lên trán tôi...
Y sĩ tiểu đoàn cùng một cô ý tá đến hỏi han tôi dăm ba câu cho có thủ tục và ký vào một số giấy tờ gì đó có liên quan đến mổ xẻ, thế rồi cô y tá dùng hai bàn tay bóp chặt bàn chân bị đau của tôi. Anh y sỹ dùng cồn bôi vào phần sưng tấy của tôi...và rồi điều gì đến cũng sẽ đến. Tôi vô cùng đau đớn khi nhát dao đầu tiên rạch khối u đó, tôi thét lên như một cậu bé bị đòn đau...
Anh bộ đội à, anh đã có dịp đọc truyện "Tam Quốc diễn nghĩa" chưa? Chắc anh chưa đọc nên anh mới rứa. Trời ạ, đang đau chết người còn truyện với trò.
Anh à, khi Quan Vân Trường được Hoa Đà nạo thuốc độc ngấm vào xương cánh tay trái,mà Quan Công vẫn điềm nhiên đánh cờ...không hề đau đớn...

Thưa các bác kính mến! đó là câu chuyện mà người an ủi tôi lúc bấy giờ không phải là cô y tá – mà là chủ nhà các bác ạ. Chủ nhà là một phụ nữ trẻ, ước chừng hơn tôi vài tuổi, thế nhưng quan sát kỹ, chị có nét trẻ hơn tuổi mặc dù hoàn cảnh đất nước chúng ta nói chung và Quảng Bình nói riêng là vô cùng khó khăn. Tôi không biết chị được nghe kể lại hay chị đã đọc truyện thì chí ít trong trường hợp động viên này chị tỏ ra một thiếu phụ ham học…
Tiểu đoàn phó hậu cần phụ trách thu gom đám thu dung chúng tôi thông báo: hiện tại, tiểu đoàn chưa liên hệ được xe ô tô để đưa các đồng chí về với đơn vị, tạm thời tất cả nghỉ ngơi tại chỗ. Lương thực và nhu yếu phẩm sẽ được phân phát đến từng đồng chí…

Còn nữa.
__________________
hongduccompany@gmail.com
Trả lời kèm theo trích dẫn
Có 9 thành viên gửi lời cảm ơn hongducanh cho bài viết trên:
Cartograph (19-01-2010), Hoa May (19-01-2010), Huonghongvang (19-01-2010), Thao vietnam (19-01-2010), vidinhdhkt (22-01-2010)