Về phông nền ngày hôm qua em cũng có gợn gợn suy nghĩ như bác Hùng và các bác khác, em thấy hơi lạ dưng mà do chương trình xúc động quá nên quên đi mất.
Về phiên dịch, MC thì cũng mong các bác thông cảm cho các chị ấy một chút. Dù sao họ cũng làm công việc không đúng chuyên môn, hơn nữa xa Nga bao nhiêu năm không dùng tiếng Nga (là em đoán vậy) thì dịch như vậy cũng là tàm tạm. Có một điều không chấp nhận được là đôi khi dịch câu hỏi sai, cho nên các cô giáo, thầy giáo Nga trả lời sai sang hẳn 1 hướng khác (ví dụ như câu: sau 2 năm quay lại VN, bà thấy VN thay đổi thế nào? - thì bà giáo Nga lại trả lời theo ý thấy các học trò thay đổi thế nào) dẫn đến việc cô MC bị bối rồi.
Bác Thanh Bạch thì em chả thích chút nào, lố quá, đây đâu phải chương trình vui chơi có thưởng? Sao nhà đài không để bác Lại Văn Sâm dẫn nhỉ?
Em xúc động nhất là đoạn bà giáo Nina nói về các kỉ niệm với bác Trần Đăng Khoa, đoạn phóng sự của cô giáo Zoya với các học trò của mình và thời khắc gặp lại...
Chương trình ngày hôm qua hơi bị dàn trải, nhưng em tự giải thích là... một chương trình xúc động như vậy, ta có kéo dài mãi cũng sẽ không thể kết thúc. Vì thực sự là rất xúc động, rất tình người,
__________________
Любовь к Родине начинается с семьи. - Ф. Бэкон.
|