Ðề tài: Ngày xưa ơi...
View Single Post
  #240  
Cũ 18-01-2010, 21:06
Cartograph's Avatar
Cartograph Cartograph is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Nov 2007
Bài viết: 1,557
Cảm ơn: 7,075
Được cảm ơn 5,422 lần trong 1,225 bài đăng
Default

Trích:
Мужик viết Xem bài viết
QUỲNH ANH

Tặng bác Huonghongvang

......................................

Quỳnh Anh ơi! Bạn bây giờ ở đâu? Cho mình xin lỗi nhé!
.....................
Hà Nội, đêm sau buổi “Thầy trò-ngày gặp lại”
Một tiếng gọi, một câu nói xin lỗi, có khi mấy chục năm không nói nổi!

Chuyện Tan sớ của mình cũng mang màu sắc của Lão Nông. Nhưng giờ mình mới giải thích nổi!

Hậu.
Chuyện Tan Sớ nhớ nhất là các bạn gái Hà Nội về. Mình cũng thấy thinh thích lại tưng tức một bạn gái từ HN vè . Đó là năm 1969. Lớp mình, giữa bọn con gái chân quê , có nước da cháy ngang ngửa bọn mình, mái tóc đuôi bò bù xù tất tả quanh năm ngày tháng, diện áo gụ , quần thâm cứng như mo nang. Việc xuất hiện một cô bé trắng đến xanh lên, nhìn rõ cả những tĩnh mạch trên màng tai, thái dương, với quần lụa đen, áo trắng, may rất vừa, tóc đen kịt mềm mại…..cứ như một bông hoa súng ngoi lên giữa ao bèo cái vậy!
Nhưng rồi….được gần một năm, do dùng thứ nước ao ở quê để tắm giặt, bạn ấy bị lở đầu(chốc đầu). Thế là mái tóc đẹp ấy bị bác gái bạn ấy cắt trụi. Những đám chốc bị bôi thuốc cam, thuốc xanh mê ti len loang lổ….nhìn thật khiếp. Từ ấy, trong lớp, bạn ấy luôn quấn trên đầu một chiếc khăn mùi xoa to(giống bác SIREN nhà ta hay quấn ấy). Và thế là thay vào mái tóc, chiếc khăn ấy lại tiếp tục là điểm “hút” những ánh mắt của lũ con trai trong lớp…
Một hôm, khi báo động(có tiếng máy bay bay qua), cả lớp đang học, liền tụt ngay xuống giao thông hào(đào ngay từ trong lớp), ra hầm trú ẩn. Cái khoản tụt xuống, leo lên, lủi trong giao thông hào, trốn trên trần rơm…thì cánh nhà quê, nhất là lũ con trai, còn hơn cả trạch! Trong lúc luống cuống, chen chúc, tôi với tay giật nhẹ cái chỏm khăn của bạn ấy. Thế là cái đầu tóc đang mọc lởm chởm, da đầu còn xanh rì…ngọ ngoạy chạy trước mặt các bạn trong lớp. Những trận cười, trêu chọc râm ran…. Bạn ấy …khóc và đi tìm chiếc khăn.
Nghịch vậy do bản năng? Khó giải thích. Vì khi ấy, nghiệm ra sau này, cứ cu cậu nào “thích “ bạn nào, lại càng nghịch “ác” với bạn ý! Ở cái tuổi lớp 4, lớp 5 ấy đúng là như vậy!
Năm sau không thấy bạn ấy học tiếp . Chắc bố mẹ bạn ấy đã chuyển đi nơi khác….
Cho đến nay , đã hơn 40 năm, mình vẫn nhớ những giọt nước mắt của bạn ấy, nó trong suốt, bắt nắng long lanh, rơi dưới giao thông hào. Những giọt nước mắt, như những hạt mưa rơi vào vết thương đang hở miệng của sự hối hận, trong tôi…
__________________
Tình yêu Vĩnh hằng.
Trả lời kèm theo trích dẫn
Có 7 thành viên gửi lời cảm ơn Cartograph cho bài viết trên:
Мужик (18-01-2010), Hoa May (19-01-2010), hongducanh (18-01-2010), Huonghongvang (18-01-2010), LyMisaD88 (19-01-2010), tranhientrang (19-01-2010), vidinhdhkt (22-01-2010)