Ðề tài: Ngày xưa ơi...
View Single Post
  #163  
Cũ 09-01-2010, 22:29
Мужик's Avatar
Мужик Мужик is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Nov 2009
Đến từ: Hà Nội
Bài viết: 4,008
Cảm ơn: 3,327
Được cảm ơn 9,511 lần trong 3,059 bài đăng
Default

Trích:
LyMisaD88 viết Xem bài viết
Ôn lại chuyện ngày xưa lại thấy mỗi con người ta đều có cái tài bẩm sinh trời phú nào đó, người nhiều, người ít, người có tài này, kẻ có tài kia, nên trong cuộc sống không ai có thể xem thường ai được.
Và em có ngay chuyện này hầu các bác:

GẤU VÀ CỔ

Thấy Gấu Áo suốt ngày lặng lẽ, Cổ Áo bảo:
Khổ thân anh! Cùng thì một mẹ Vải sinh ra, tôi thì vẻ vang, còn anh thì suốt đời úp mặt,chả bao giờ biết đến một nụ cười khen!
Gấu Áo bình tĩnh:
- Ở đời mỗi người một phận. Anh chẳng cần phải thương hại tôi đâu! Chúng ta cùng làm đẹp cho người mà!
Không ngờ Cổ Áo tự ái, giễu cợt:
- Đã hèn lại không biết khổ. Ở đời, ai người ta thèm để ý tới kẻ dưới đáy ấy cơ chứ? Bao nhiêu bụi bẩn, hôi hám, cuối cùng đều dồn cho hưởng! Người ta thương còn làm bộ!
Gấu Áo vẫn từ tốn:
- Phải, anh ở trên cao. Người ta yêu người nên đều nhìn anh. Bên ngoài anh đẹp đấy. Nhưng anh có biết bên trong anh lại thường bị bẩn nhiều nhất không?
Cổ Áo vênh mặt:
- Thế nên ta mới được chăm sóc nhiều nhất! Ta lúc nào cũng sáng đẹp như tranh!
Gấu Áo hỏi lại:
- Anh có biết câu: "Một đời Gấu Áo sáu đời Cổ Áo không? Xà phòng xát nhiều thì chóng rách. Chúng ta gà cùng một mẹ mà! Chả nên coi thường nhau thế! Tôi bền mà anh hỏng, cũng chả sung sướng nỗi gì!
Nghe vậy, Cổ Áo giật mình tỉnh ngộ. Từ đó trở nên khiêm tốn, luôn gắng thay hình làm đẹp. Gấu Áo mừng lắm.
__________________
SCENTIA POTENTIA EST!
Trả lời kèm theo trích dẫn
Có 3 thành viên gửi lời cảm ơn Мужик cho bài viết trên:
Geobic (11-01-2010), LyMisaD88 (13-01-2010), Siren (11-01-2010)