Ðề tài: Ngày xưa ơi...
View Single Post
  #37  
Cũ 04-01-2010, 23:34
vidinhdhkt vidinhdhkt is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Dec 2009
Đến từ: Ha Noi
Bài viết: 749
Cảm ơn: 1,318
Được cảm ơn 1,797 lần trong 542 bài đăng
Default

Kính bác Cartograph.
Tôi đã nói rõ là tôi sát cá, thế mà bác lại nỡ quên chữ "cá" làm cho tôi khó nghĩ quá. Riêng để phòng ong ngbinhdi châm và hổ...gặm là tôi cũng đủ mệt rồi, thêm bác nữa thì tôi chết mất!
Quả thực mấy cái vụ bắt lươn bắt rắn hoặc làm thế nào xác định phương hướng và làm ra lửa trong rừng để khỏi chết đói thì tôi biết kha khá đấy, nhẩn nha rồi tôi sẽ khai hết.
Tôi là một thằng bé nhà quê cực xịn. Dạo còn bé tôi một mình tay không trong rừng rậm thì vẫn thấy thoải mái như ở nhà mình vậy, tôi không sợ đói, không sợ khát, không sợ lạc, tôi luôn tìm được hướng về nhà. Tôi biết lắm nghề lắm: xẻ gỗ, đan chài lưới, đan vó, bện dây thừng v.v...Nhưng cứ bước chân vào cái nhà 2 tầng là tôi ngài ngại. Làng tôi cách thị trấn có 1 cây số, tôi được phân công kèm 1 thằng bạn học yếu ở thị trấn, nhà nó chẳng khá giả gì, ấy thế mà cứ bước chân vào nhà nó là tôi mất hết tự tin - tóm lại là luôn có cái cảm giác của anh nhà quê lần đầu ra tỉnh!
Buồn cười: quê tôi mãi đến năm 1988 mới có điện, thế nên dạo học cấp III tôi giải các bài tập Vật lý về mạng điện cứ nhoay nhoáy trong khi chỉ nhìn thấy bóng đèn điện ở ga xe lửa cách nhà tôi 400 mét. Quãng tháng 3 năm 1972 tôi đi khám sức khỏe làm hồ sơ đi thi ĐH trên thị xã. Tôi ở nhờ nhà ông bác họ. Một mình một phòng. Đến lúc đi ngủ thì chẳng biết làm thế nào để tắt bóng điện chói chang trên trần nhà. Tôi mò mẫm sờ sẫm khắp 4 bức tường mà chẳng thấy có cái gì khả dĩ khiến cho tôi đoán là cái công tắc! Đành trùm chăn kín đầu ngủ. Sáng hôm sau ông bác hỏi: "Sao không tắt điện mà cứ để điện sáng suốt đêm?". Tôi đáp: "Cháu chẳng thấy công tắc đâu cả!". Ông bác cầm cái dây nhỏ ở góc phòng giật 1 cái. Đèn tắt. Tôi ngớ người: ơ...công tắc là 1 sợi dây à?
Sang đến Irkutsk rồi thì có 1 thằng ở Tuyên Quang bảo rằng: tháo bóng đèn ra, để ngón tay vào chỗ lắp đui đèn rồi bật công tắc thì vẫn không bị điện giật. Cãi nhau um cả lên, thằng bảo giật, thằng bảo không giật (chia phòng ở theo Đoàn, đoàn chúng tôi là đoàn miền núi, toàn 1 lũ ngố tàu có biết điện đóm là cái gì đâu!). Lấy cả giấy bút ra vẽ mạng điện rồi tranh luận. 1 thằng bảo: "Cãi nhau làm gì cho mệt! Thằng nào bảo không giật thì để ngón tay vào đấy, tao bật công tắc là biết ngay thôi mà!". Thằng hăng hái nhất trong phe "không giật" (nó tên Dũng, người Tuyên Quang, môi hơi trề ra như môi cá chép, sau hình như học BK Tashkent) trèo ngay lên bàn, tháo bóng điện ra, để ngón tay vào đấy. 1 thằng bật công tắc. Thằng Dũng ngã đánh "rầm!". Cả bọn cười um lên. Sau khi hoàn hồn thì thằng Dũng cay cú xem lại sơ đồ và lẩm bẩm: "Theo lý thuyết thì không thể giật được, thế mà sao vẫn...giật nhỉ?".
Trả lời kèm theo trích dẫn
Có 9 thành viên gửi lời cảm ơn vidinhdhkt cho bài viết trên:
avelix (06-01-2010), Cartograph (05-01-2010), chaika (05-01-2010), hongducanh (05-01-2010), hungmgmi (05-01-2010), LyMisaD88 (05-01-2010), Siren (05-01-2010), Tanhia (08-01-2010), USY (05-01-2010)